Monday, September 5, 2011

LẬN ĐẬN

                                          LẬN ĐẬN.
Mới mấy ngày đầu vào hãng làm việc mà cô Laura Nguyễn xinh đẹp đã gây chú ý cho mọi người, nhất là cánh đàn ông  trai trẻ Mễ, họ nhìn cô và sẵn sàng mỉm cười khi bất chợt cô nhìn về phía họ. Anh Aturo hào hoa thì xăng xái hơn, luôn tìm cách đến gần cô vì anh có lý do chính đáng, là người set up máy cho cánh phụ nữ làm, nên bất cứ sự thắc mắc hay trục trặc nào anh Aturo cũng phải giải quyết cho họ.
Aturo là một người thơ máy giỏi, có gương mặt đẹp trai, có dáng người cao ráo cân đối như cầu thủ đá bóng, lại khéo ăn nói và chiều chuộng phụ nữ. Tuy là dân thợ thuyền nhưng Aturo để mái tóc khá đặc biệt, phía trước cắt bình thường, phía sau để đuôi tóc dài sau ót, trông rất nghệ sĩ. Nói tóm lại anh ta hấp dẫn và đẹp “toàn diện”, là niềm ước mơ của nhiều cô Mễ độc thân trong hãng. Các cô làm đẹp vì anh, và còn thích cho máy hư để gọi anh đến, nũng nịu nhờ anh sửa chữa, cho dù mất thời gian và làm ảnh hưởng đến năng suất sản phẩm.
Dĩ nhiên cánh phụ nữ Mễ thì không nhìn Laura bằng ánh mắt ngưỡng mộ mà ngược lại tò mò, khó chịu, vừa khác chủng tộc vừa đẹp, đủ lý do cho họ không ưa rồi. Chưa bằng bà Anna của phòng nhân viên, trước khi đi làm Laura đã vào phòng làm việc của bà Anna để làm giấy tờ, người phụ nữ Mỹ béo mập qúa khổ ấy, khi nhìn nghiêng trông bà như một hình thoi, khúc đầu và chân nhỏ, còn khúc giữa bụng và mông thì to phình ra. Bà đã nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, bằng gương mặt khó đăm đăm, bà ganh ghét với tất cả những phụ nữ đẹp, làm như họ đã cướp hết những cơ hội, những may mắn trong cuộc đời, không chừa lại chút gì cho bà, từ vẻ đẹp của gương mặt đến sự cân đối của thân hình.
Trong ngày thỉnh thoảng phải xuống shop trao đổi giấy tờ cho ông cai, bà Anna đi qua chỗ cô Laura làm việc, hay nhìn trộm cô tuy bà rất ngứa mắt vì vẻ xinh đẹp của cô.
Anh Aturo và Laura mỗi ngày mỗi thêm thân, họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, vì cô Laura cũng vài lần máy hư phải gọi anh đến sửa và bao giờ anh cũng kiếm cớ sửa lâu hơn người khác. Anh khen cô xinh đẹp, và…khen tất cả những gì liên quan đến cô, anh “nghiên cứu” ở đâu mà khen đồ ăn Việt Nam tuyệt vời, nào chả gìo, phở, bún thịt nướng, bún riêu. Trong khi cô Laura đến Mỹ đã 3 năm nay may ra chỉ biết cửa hàng Taco Bell, Taco Bueno là của người Mễ, chứ chưa ăn bao giờ.
Cô Laura chẳng yêu thích gì công việc trong hãng xưởng này, nhưng cô cần làm việc để có tiền chi tiêu cho đời sống và có bảo hiểm sức khỏe, chứ giấc mộng đời của Laura cao lắm.
                                       ***************
Laura Nguyễn tên cha sinh mẹ đẻ là Nguyễn Thị Lúa, con nhà nông cha truyền con nối từ mấy đời nay, cái nghề cơ cực và nghèo khổ mà truyền qua truyền lại làm như qúy báu lắm. Nhưng đến đời cô Lúa thì cô quyết chí không theo, khi mới lớn cô biết mình xinh đẹp, có nhiều chàng trai để ý nên cô mơ mộng chuyện cao xa, muốn đổi đời, đâu thèm bước chân xuống bùn làm ruộng .
Chị em cô toàn  mang tên sản phẩm của đồng ruộng, cô là chị cả Nguyễn thị Lúa, tới Nguyễn Văn Gạo, Nguyễn thị Nếp, Nguyễn thị Tẻ. Cô đã cự nự với mẹ cô:
-         Sao thiếu gì tên hay mà má đặt tên con là Nguyễn thị Lúa? bộ má muốn giới thiệu cho người đời biết nhà mình là nông dân hả?
Má cô thật thà:
-         Chớ sao, mình sinh ra ở nông thôn đặt tên vậy mới xứng. Má sanh chỉ 4 đứa đặt tên lúa gạo, nếp tẻ đủ bộ rồi, nếu sanh nhiều má đặt tên loài trái cây thì nhiều vô số kể nào Mận, Ổi, Cam, Quýt, Mít, Soài….
-         Thôi má ơi, nhìn cái tên trong khai sanh con phát rầu, mà má lại hào hứng.
Trong làng có anh giáo viên con nhà giàu rất yêu cô, cha mẹ anh giàu vì chuyên làm nước mắm gỉa, họ pha chế một phần nhỏ nước mắm ngon còn bao nhiêu là nước lã nấu với chất màu và hương liệu gì đó và ra thành phẩm có thương hiệu hẳn hoi, bỏ mối sỉ khắp nơi và bán lẻ trong vùng. Đời nào cha mẹ anh chịu cưới cô Lúa con nhà nghèo nhất làng về làm dâu nhà họ. Cha mẹ ép anh giáo viên lấy một đám tương xứng, cô nọ cũng có học, cũng con nhà giàu.
 Thế là mối tình đầu đẹp như thơ của cô Lúa đành tan vỡ, cô tức lắm chỉ mong sao hãng nước mắm gỉa của cha mẹ người yêu bị phát giác, họ tan gia bại sản, họ vô tù cô mới vừa lòng.
Cô Lúa thất tình, bỏ làng quê lên Sài Gòn tìm kiếm công việc làm mặc cho cha mẹ ngăn cản. Má cô  khóc lóc, năn nỉ:
-         Con ơi, nhà mình mấy đời làm ruộng có ai chết đói đâu mà con bỏ làng, bỏ cha mẹ đi xa cho đành? Ở nhà rau cháo có nhau, rồi nay mai con cũng có chồng, có con…
Cô Lúa vùng vằng cay đắng:
-         Có chồng có con rồi lại bám mảnh ruộng chia cắt ra nhỏ xíu mà cày bữa đói bữa no với đàn con thất học như cha mẹ nó hả má?
Có nhiều thanh niên nam nữ làng cô đã lên thành phố làm ăn và gởi tiền về giúp cha mẹ, nghe nói những nghề đơn giản, nam thanh niên thì làm công nhân, lái xe, thợ hồ v..v..còn nữ thì thợ may, rửa bát nhà hàng, giúp việc nhà…nên cô Lúa cũng muốn thử thời vận, cô liên lạc với con bạn quê tên Trang cùng trang lứa đã lên ở Sài Gòn 2 năm nay, nhờ nó chỉ giúp trong thời gian đầu cô lạ nước lạ cái.
Thì ra con bạn đang đi ở đợ cho nhà người ta với cái tên nghe lạ tai là “Ô Sin”. Lên Sài Gòn, gặp bạn cô Lúa mới vỡ lẽ ra có nhiều người con gái quê lên tỉnh, nói là phụ bếp hay rửa chén nhà hàng mà thật ra bán bia ôm, làm gái bao, gái nhảy…
Cô Trang giúp việc cho một nhà khá gỉa, lương tháng 1 triệu, cô hầu như gởi trọn món tiền về quê, vì ở với chủ qúa đầy đủ sung sướng cho cô rồi, nhà cao cửa rộng, ăn uống dư thứa, quần áo cô chủ cho đồ cũ mà đẹp ngoài sự mơ ước, nên Trang chẳng cần tiền tiêu pha gì cả.
Trang giới thiệu cô Lúa một dịch vụ tìm việc để làm nghề đi ở giống như Trang. nghề này nghe mà …tự ái qúa. Thôi thì cũng đành làm thử kiếm tiền để chờ thời rồi sẽ tính sau.
Chẳng bao lâu Lúa cũng được một gia đình nhận thuê mướn về nhà giúp việc, gồm hai vợ chồng trẻ và một đứa con lên 6 tuổi học lớp một. Tuy là ở đợ, nhưng làm trong nhà mát mẻ đủ thứ tiện nghi, nhẹ nhàng sung sướng hơn làm ruộng nhiều và ăn uống đầy đủ nên cô Lúa trông càng xinh đẹp thêm ra.
 Ngày ngày cô đi chợ, nấu cơm, lau nhà và đưa đón con chủ đi học, về học. Cô Lúa nấu ăn khi mặn khi lạt bà chủ còn chê, nhưng ông chủ thì dễ tính, luôn vui vẻ với cô
Linh tính của người phụ nữ nhạy bén lắm dù chỉ là một cô gái quê ít học, cô Lúa cũng ngầm hiểu là ông chủ thích mình.
Mới sống ở thành phố có vài tháng mà cô Lúa đã học hỏi được nhiều chuyện đời, có những ông chủ yêu cô giúp việc là gái quê trẻ đẹp, sẵn sàng thuê nhà riêng, cung phụng tiền bạc, qùa cáp cho cô và nuôi cô làm gái bao, làm vợ hờ. Đối với cô Lúa thế cũng sướng hơn là lấy anh nông dân, làm vợ chính thức của một người vừa xấu vừa dốt chỉ biết cày ruộng trồng rau..
Cho đến một hôm như thường lệ cô Lúa ở nhà một mình, bà chủ đi làm, thằng con đi học thì ông chủ lù lù xách cặp táp về, ông nói bị cảm thấy người khó chịu nhờ cô Lúa cạo gío giùm.
Cô mỉm cười thầm em biết thừa ý đồ của anh rồi anh ơi, và cô vờ vĩnh ngây thơ sốt sắng cạo gío cho ông chủ trẻ tuổi đẹp trai
Thế rồi chẳng để phí phạm thì giờ qúy báu ông chủ đã nhanh chóng tấn công cô Lúa bằng những nụ hôn và vòng tay âu yếm. Chỉ đợi có thế, cô Lúa cũng vội vàng đáp lại.
Đang lúc ông chủ và Lúa còn quấn mình bên nhau thì bà chủ về tới, bà về nhà đột xuất vì cần lấy một vài món giấy tờ cho công việc. Thấy cổng khóa bên trong lại có xe của chồng ở sân, bà sinh nghi tự mở khóa len lén vào nhà, vào phòng.
Bà đã nổi giận đùng đùng, đôi mắt như tóe lửa, xông vào túm tóc Lúa cho cô mấy cái tát trời giáng và đuổi ra khỏi nhà, mặc cho cô giải thích đây mới là lần đầu.
Bà chủ đã chửi té tát thêm khi tống khứ cô Lúa ra cửa:
- Ừ, đây là lần đầu, nếu tao không bắt gặp thì sẽ có lần sau tiếp theo dài dài chứ gì?
Cô Lúa bỏ hẳn “nghề” ở đợ vì đúng như lời Trang nhận xét, chỉ những đứa con gái vừa quê vừa xấu như Trang làm công việc này mới bền vững mà thôi, vì sẽ được bà chủ nhà yên chí tin cậy và ông chủ chẳng bao giờ thèm đoái hoài đến.
Đang lúc cô Lúa bơ vơ chưa biết nên làm gì thì bà chủ nhà của Trang cần tìm một cô dâu cho một ngoại kiều người Mỹ mà bà quen trong giao dịch công việc, bà ta đã giới thiệu vài đám nhưng ông Mỹ đều chưa hài lòng, thế là qua Trang, bà ta gặp Lúa và giới thiệu cho ông Mỹ, ông đồng ý ngay.
Cô Lúa đột nhiên kết hôn với ngoại kiều và đi Mỹ như một giấc chiêm bao, ngay chính cô cũng chẳng ngờ. Ở làng quê cô, những cô gái nghèo chỉ mơ ước lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan là đủ mãn nguyện rồi, mấy ai dám mơ lấy chồng xứ Mỹ cao xa.
Tuy không biết một chữ tiếng Anh nào nhưng sau 3 năm chung sống với ông Mark cô Lúa đã hiểu và nói tiếng Anh khá lưu loát, vượt xa những người đến trường lớp học ESL mấy năm trời.
Bỗng nhiên được lấy chồng giàu, được sống ở Mỹ, cô Lúa qúa sung sướng, cô thương yêu chồng và muốn có con để cuộc sống vợ chồng thêm gắn bó, nhưng Mark nghiền rượu nặng, có lẽ đó là lý do khiến ông không thể có con. Cái hạnh phúc chưa tròn vẹn ấy cũng chẳng bền lâu. Ông Mark bị một chứng đau bụng kinh niên, khi lên cơn thì đau quằn quại, trong lúc qúa đau ông đã quên mất điều tối kỵ là vừa uống rượu bia xong thì không nên uống thuốc giảm đau, ông chết đột ngột như ngày nào ông đã đột ngột cưới cô Lúa, để cô bơ vơ nơi xứ lạ quê người.
 Thì ra nhà cửa, xe hơi của ông Mark toàn là mua trả góp chứ ông chẳng giàu có như cô tưởng.
Cô Lúa lãnh được tiền tử một năm lương của Mark, cô gởi hết về cho cha mẹ ở Việt Nam xây nhà cao cửa rộng, trước để báo hiếu cha mẹ và sau để cho nhà anh giáo viên kiêm chủ vựa nước mắm gỉa ở cùng làng, nhìn thấy mà tức chơi.
Cô tin ở xứ Mỹ vẫn còn nhiều cơ hội cho cô.
                                     ****************
 Cô Laura làm việc trong hãng được hai tuần, cô và anh Aturo đang đong đưa cuộc tình cho vui cuộc đời thì cô Rosa xuất hiện và ban ngay cho Lúa những cái nhìn đầy ác cảm và soi mói. Thì ra cô Rosa đã nghe ai mách bảo gì đó nên mới hậm hực như thế. Rosa là người tình cùa Aturo, cô mới trở lại hãng làm việc sau 3 tuần vacation về quê hương Mexico thăm cha mẹ gìa..
Rosa là một phụ nữ trẻ bị chồng bỏ rơi, có 2 con, không biết vì cần tình hay vì muốn trả thù đời, cô Rosa quay ra o bế anh Aturo, mua tặng người tình những món qùa đẹp, cuối tuần đi ăn đi nhảy. Chàng trai chưa lập gia đình bao giờ nhưng đuờng tình gío trăng thì không thiếu, chẳng dại gì chê thức ăn cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng dâng đến tận miệng. Cho nên ở hãng mọi người cùng làm đều hiểu ngầm Aturo và Rosa là cặp đôi, các cô Mễ có nhõng nhẽo với anh Aturo chỉ khi khuất mắt Rosa.
Giờ nghỉ, cô Rosa đến bên cô Laura, nghiêm giọng:
-         Tôi muốn nói chuyện với cô tại break room
Laura mở to mắt ngạc nhiên, trông càng đẹp, càng làm cô Rosa nổi giận thêm:
-         Tại sao? Chúng ta chưa quen biết nhau mà..
-         Nhưng tôi biết cô, lát nữa cô sẽ biết tôi là ai!
Nhìn nét mặt ghê gớm và nghe giọng nói đanh đá của Rosa cô Laura linh tính nghĩ ngay đến cơn ghen của bà chủ nhà hôm bắt gặp cô trên giường với ông chủ hồi còn ở Việt Nam. Nhưng bây giờ cô chưa làm điều gì sai trái với ai cả, cô sẽ hiên ngang đối diện với Rosa.
Vừa bước chân vào phòng giải lao cô Rosa đã quay ra tát cô Laura và rít lên:
-         Tại sao cô tán tỉnh anh Aturo, người yêu của tôi?. Bây giờ thì cô đã biết tôi là ai chưa?
Đây là một cái tát oan ức, cô và anh Aturo đều độc thân, chuyện trò hay tán tỉnh nhau là bình thường. Cô Laura không thể nhịn đau và nhịn nhục vì bị tát trước mặt đám phụ nữ Mễ nhiều chuyện đang hóng đầy xung quanh:
-         Rosa, cô phải xin lỗi tôi, cô chưa là vợ của Aturo, cô không có quyền gì sỉ nhục tôi như thế.
-         Xin lỗi hả? này, này…
Vừa gằn giọng cô Rosa vừa nhào tới tát Laura thêm 2 cái nữa. Sức mạnh của sự ghen tức, của người đàn bà Mễ da nâu khỏe mạnh làm cô Laura không thể chống đỡ được, gò má cô đỏ ửng lên vì xấu hổ, tức giận và vì những cái tát, mái tóc cô xổ ra rối bời vì va chạm mạnh, cô bật khóc tức tưởi…
Lúc này thì bà Anna xồng xộc đi tới, chắc có ai đã chạy đi mách bà.
Hai người bị mời lên văn phòng bà Anna, bà lắng nghe hai bên phân trần phải trái lấy lệ, rồi bà tuyên bố mau lẹ và dứt khóat :
-         Cả hai cô đã cãi nhau, đánh nhau trong hãng là vi phạm kỷ luật. Chúng tôi quyết định sa thải Rosa và Laura kể từ giờ phút này.
Bà hài lòng được dịp sa thải cô Laura, dù bà biết thừa rằng xét ra cô không có lỗi gì cả. Gía cô Laura vô duyên và  xấu xí đi thì bà sẽ khoan dung ngay. Chứ mỗi lần sa thải hay thuê mướn người vào bà lại mất công làm hồ sơ giấy tờ, mà những người mập ì ạch như bà thường lười hoạt động cả tinh thần lẫn thân xác, nhưng thỉnh thoảng uống lon Coke hay bốc kẹo trong cái hũ thủy tinh luôn đầy ắp những loại kẹo ngon để trước mặt thì bà không bao giờ thấy mỏi tay, không bao giờ lười biếng.
Cô Laura và Rosa chẳng thương yêu gì nhau mà phải xách gỉo ra về cùng lúc, cùng một lối đi, nhưng mặt mỗi người nghênh về một phía.
 Anh Aturo đứng từ xa nhìn theo hai người tình nửa vời của mình, chẳng biết anh có buồn không? Anh thương xót ai nhiều hơn ai ?
Ra tới bãi xe, cô Rosa nổ máy xe và phóng đi cái vèo coi bộ dữ dội lắm, khói xe còn tuôn về phía sau như những đám mây mù . Chiều nay anh Aturo về làm gặp cô tha hồ phân bày và năn nỉ nếu vẫn còn muốn tiếp nối cuộc tình béo bở, tình cho không biếu không của cô Rosa.
Còn cô Laura lên xe, nhưng chưa đi vội, ngồi suy nghĩ ít phút cho tinh thần bớt căng thẳng, cô không tuổi Dần, không cầm tinh con Ngựa mà phần số vẫn lận đận, long đong.
 Cô đi làm để tạm thời kiếm sống trong thời gian chưa kiếm được chồng, chứ mục đích sau cùng của Laura là muốn lấy một tấm chồng khá gỉa hay có danh phận để nương tựa, để nhàn hạ tấm thân, chứ cô ham gì làm hãng xưởng, ham gì anh thợ máy quèn Aturo..
Khi cô cảm thấy nhẹ lòng, mới lái xe rời khỏi hãng và lẩm bẩm một mình với đầy vẻ tự tin:
-  Cứ chờ đấy Rosa, cô chẳng nghĩa lý gì với tôi đâu, và anh Aturo của cô cũng thế. Chắc chắn tôi sẽ kiếm được một người chồng ngon lành cho mấy người biết tay tôi.
                            Nguyễn Thị Thanh Dương

No comments:

Post a Comment