Monday, September 5, 2011

ĐÀN BÀ VÀ WORLDCUP

          ĐỘI TUYỂN ĐỨC CỦA TÔI
Những thứ bảy và Chủ Nhật này không bình thường đối với tôi, không có những món ăn ngon cầu kỳ, khác với những bữa cơm trong tuần để thay đổi như thường lệ. Tôi không hầm xương nấu món phở bò hay nấu mì vịt tiềm nữa, mà có những gói mì ăn liền túc trực. Vì tôi bận coi giải  bóng đá thế giới.
Một tuần lễ cả hai vợ chồng tôi đều đi làm buổi sáng, nên hai ngày cuối tuần phải ở nhà để coi bóng đá với bất cứ gía nào, nếu thân nhân, bè bạn có cưới hỏi, ma chay vào thời điểm này thật là…vô duyên đối với tôi.
Thứ Bảy và Chủ Nhật đài Mễ và đài Mỹ đều chiếu bóng đá thì lòng dạ nào mà nấu nướng khi ti vi mở ra nghe cả tiếng cầu trường reo hò, nhìn thấy qủa bóng lăn khắp sân cỏ xanh…
Đáng lẽ ngày cuối tuần bình thường là tôi tha hồ ngủ nướng cho đã đời, nhưng vì bóng đá tôi cũng lò mò dậy sớm kẻo uổng phí đi những giây phút qúy báu mà mỗi 4 năm mới có 1 lần những cầu thủ danh tài thế giới trình diễn  đua tài.
Trưa Chủ Nhật ngày 13 tháng 6 vừa qua, tôi vừa thích thú vừa căng thẳng khi xem trận đấu giữa đội Đức và Úc , vì lẽ tôi rất yêu thích đội bóng đá Đức từ bấy lâu nay..
Khi cầu thủ Đức bắt đầu tiến vào sân tôi luôn theo thói quen nhìn kỹ từng anh một để coi ai đẹp trai hơn, kỳ này anh Michael Ballack của tôi vắng mặt vì đau chân chưa khỏi nên bác sĩ  khuyên anh ở nhà làm tôi không còn dịp ngắm anh nữa, dù mùa world cup trước anh cũng chẳng làm nên cơm cháo gì cho đội tuyển Đức. Tôi gặp lại vài cái tên quen thuộc những mùa World Cup trước như Lahm, Klose, …còn nhiều tên tuổi khác mà tôi từng thương mến cũng bị tôi lãng quên theo thời gian, tôi cũng “bội bạc” như ai, có mới nới cũ.
Các anh cầu thủ Đức mặc áo trắng dáng cao đẹp như những hoàng tử trong cổ tích, ông Adolf Hitler tôi có yêu thích gì đâu, mà đám cháu chắt của ông tôi vẫn có cảm tình. Thì ra tấm lòng tôi vẫn công bằng nhân ái bao la.
Vợ chồng tôi cùng say sưa ngồi trước ti vi xem bóng đá, sau khi ngắm nghía điểm danh những cầu thủ Đức, tôi mới thừa thì giờ nhìn sang đội tuyển Úc và phát hiện ra họ cũng cao to đẹp trai đâu thua gì anh Đức, và tôi bỗng chạnh lòng vì…thương cả hai bên.
-         Anh ơi, em ủng hộ đội Đức, nhưng đội Úc đẹp trai thế kia mà không ủng hộ cũng uổng, hay là anh chọn đội Úc đi?
Chồng tôi gạt phăng:
-         Anh cũng ủng hộ Đức, vì lối chơi bóng của họ chứ không vì nhan sắc của họ như em.
Trận đấu bắt đầu, trái tim tôi tưng bừng chạy theo những bước chân cầu thủ Đức, họ giữ bóng là tôi sung sướng, họ mất bóng là tôi lo âu. Khi cầu thủ Đức Podolski số 10 đá bóng vào lưới Úc trái tim tôi mừng rỡ như muốn vỡ tung ra, nhưng cũng vài giây sau đó, tôi nhìn lại anh thủ môn Úc và anh số 3 của Úc đứng cạnh thủ môn, cùng nhìn qủa bóng lọt vào lưới bằng ánh mắt tuyệt vọng và đau đớn, làm tôi cũng bàng hoàng thương cảm theo.
Nước mắt tôi rưng rưng, tôi quay ra sai chồng:
-         Anh làm ơn đi lấy giùm em tờ napkin .
Anh ta ngạc nhiên:
-         Sao tự nhiên lại cần napkin? Khóc à? Nhưng đội Đức của cô thắng cơ mà?
-         Em khóc… giùm đội thua. Tội nghiệp nó anh ơi! cả anh thủ môn và anh số 3 của Úc đứng bên cạnh  cùng bàng hoàng nhìn qủa bóng lọt vào lưới nhà, y như nhìn cô vợ yêu mới cưới lọt vào tay người đàn ông khác ngay trước mặt mình mà không làm gì được.
-         Ừ, anh cũng cảm thấy như thế, mất vợ trước mặt mình thì thê thảm qúa.
-         Nhưng anh phải nhớ là vợ mới cưới nhé, chứ vợ cũ rích cỡ như em thì có khi anh còn…mừng thầm vì thoát nợ. Nào, anh lấy tờ napkin nhanh lên…
Anh ta gắt lên:
-         Cô đi mà lấy, cô cần coi bộ tôi không biết cần coi hay sao?
Tuy nói thế, anh ta cũng đi vội để lấy napkin còn hơn là ngồi cãi lý với người vợ không bao giờ biết chịu thua như tôi, còn mất thì giờ hơn, anh ta buông lại một câu lẩm bẩm:
-         Cô cứ làm như cô rời khỏi cái ti vi vài giây thì sẽ có biến cố trọng đại xảy ra vậy đó.
Tôi ngoan cố nói với theo:
-         Có đấy, có lần em vừa quay ra rót ly nước thì người ta vô một bàn thắng, em mất đi dịp chứng kiến trực tiếp những giây phút tuyệt vời.
Chồng tôi mang nguyên cuộn napkin ra để trước mặt tôi, tôi ngạc nhiên:
-         Em chỉ cần một tờ thôi, sao anh mang ra cả cuộn giấy thế này?
-         Để lát nữa cô khỏi sai vặt, vì bóng sẽ vào lưới và cô lại khóc.
Tôi vừa lau nước mắt vừa thầm cám ơn chồng đã chu đáo lo xa.
Đội Đức thắng tiếp qủa thứ hai nhờ anh Klose gìa , mới “xa” anh sau 4 năm thấy anh gìa đi nhiều, tóc anh ít đi, vầng trán thoáng nếp nhăn, không biết  vì dòng thời gian nghiệt ngã hay vì anh ăn chơi trác táng nhiều? Vì các anh cầu thủ nổi tiếng, kiếm được nhiều tiền đi liền với nhiều tình và ăn chơi bạt mạng.
Mùa tranh tài 4 năm tới liệu anh còn đủ sức để huấn luyện viện tin tưởng cho anh vào đội tuyển quốc gia nữa không? Nếu không, coi như mùa này là mùa cuối cùng, tôi sẽ “vĩnh biệt tình anh” và chẳng biết khi nào gặp lại?
Nhìn anh huấn luyện viên Đức vui mừng nhảy bổ lên mỗi khi học trò của anh trên sân cỏ ghi bàn tôi lại nhìn sang anh huấn luyện viên của đội Úc, gương mặt đầy vẻ thất vọng và đôi mắt buồn vời vợi cứ như có những giọt nước mắt sắp rơi ra. Thế là nửa vui nửa buồn, vừa cười với bên này tôi lại sụt sùi xé tiếp tờ napkin lau nước mắt với bên kia.
Cứ thế 4 lần đội Đức đưa bóng lọt vào lưới đội Úc, tôi khóc đủ 4 lần. Tôi thương cả anh Úc số 8 mỗi lần cần giao bóng, đôi mắt anh đầy vẻ thận trọng lo âu và dáo dác để tìm bạn mình, kẻo lại lầm lỡ tạo cơ hội làm lợi cho đối phương. Thế mà cũng chẳng cứu nguy được cho đội Úc, chẳng thể đá một qủa bóng lọt lưới Đức cho đỡ buồn, đỡ tủi.
Sáng Chủ Nhật ngày 27 tháng 6 tôi lại dậy sớm để xem trận đấu giữa đội tuyển Đức và đội tuyển Anh. Lần này đội tuyển đối phương không làm tôi “xao xuyến” như đội Úc vừa rồi, các anh cầu thủ Anh ngày trước cùng thời với Beckham đẹp trai cao ráo, dáng người cân đối, bây giờ các anh trẻ hơn nhưng…mập hơn, thí dụ như anh Rooney, thì làm sao chạy lại các anh Đức chân dài cho được? Khi ti vi chiếu gần gương mặt Rooney thấy anh mồ hôi nhễ nhại mà thương cho anh!
Ở phút 20 mấy, anh Klose thân thương của tôi đã mở hàng tặng cho đội tuyển Anh 1 qủa bóng thủng lưới thật đẹp, dù bị đối phương kềm kẹp sát vai sát cánh anh Klose cũng cố khoèo chân sút bóng đến nỗi anh ngã nhoài nhưng qủa bóng đã vào đúng mục tiêu.
Đội Anh chưa kịp nguôi đau đớn thì hơn 10 phút sau anh Podolski lại làm thủng lưới Anh. Chỉ mới gìa nửa của hiệp đầu mà đã bị thua 2 qủa tang thương thì ai cũng đoán được đội Anh khủng hỏang đến chừng nào. Họ điên cuồng ào ạt tấn công đội tuyển Đức và chỉ 5 phút sau đã gỡ được 1 qủa nhờ công của anh cầu thủ số 15.
Nhưng trước một đội tuyển Đức khỏe sức lực và lên tinh thần vì đang dẫn bàn thắng, đội tuyển Anh tiếp tục thua thêm 2 qủa ở  phút thứ 21 và 24 trong hiệp hai.
Thế là đội tuyển Đức thắng đậm đội tuyển Anh 4-1 hiên ngang bước chân vào vòng 8 đội .
Giờ đây những đội tuyển từng được những người ái mộ trên thế giới kỳ vọng như Pháp, Ý…. đã lui vào qúa khứ, tên của họ không còn nằm trên môi mọi người nữa
Trận đấu giữa đội Đức và Anh đã kết thúc mà tôi còn ngồi ngẩn ngơ, tiếc những bóng dáng hoàng tử với những bước chân chạy dài, những lần giữ bóng điêu luyện, qủa bóng được phóng đi đường dài hay ngắn để đến chân bạn đồng đội, tiếc những cú nhảy cao đội đầu hào hứng, tiếc những gương mặt buồn vui của cầu thủ và của cả khán gỉa trên khán đài……
Chồng tôi khen…tôi:
-         May qúa lần này em không khóc giùm đội thua, đáng lẽ nhà mình lại tốn thêm một cuộn giấy napkin nữa.
-         Vì đội tuyển Anh…không mấy đẹp trai anh ạ, nhưng em cũng tội nghiệp họ. Khi trận đấu kết thúc không biết anh Rooney kéo áo lên lau mồ hôi hay lau nước mắt? còn vài anh khác thì ngồi lặng người, ngán ngẩm và…ngứa mắt nhìn cầu thủ Đức đang tưng bừng ôm nhau mừng rỡ trên sân. Lát sau có anh Beckham ra sân, chắc để an ủi cầu thủ đội nhà, Beckham tuy gìa đi nhưng vẫn đẹp trai anh nhỉ?
-         Anh phục em sát đất, coi bóng đá toàn để ý đến những hình ảnh ngoài lề, còn ngay cả luật lệ bóng đá em không hề biết, mà vẫn say mê hào hứng. Đàn bà khó hiểu, em lại càng khó hiểu hơn.
-         Thú thật em chỉ biết mỗi 1 điều là làm ngã người trong vùng cấm địa thì bị phạt đến, ngoài ra em …chẳng cần biết những luật lệ khác làm gì cho nhức đầu, chỉ cần theo dõi qủa bóng vào lưới là đủ biết thắng thua rồi.
-         Bởi thế cho nên anh ngồi xem bóng đá với em và phải trả lời, giải thích cũng …nhức cả đầu: “Ủa, sao họ lại đá phạt góc?”, “Ủa, sao họ lại đá phạt chỗ này, chỗ kia…” Thậm chí có khi em còn…quên không biết khung thành này là của đội bóng nào nữa, chỉ vài giây sau định thần lại em mới nhớ ra.
-         Không phải tại em ngớ ngẩn mà tại…hai đội đá bóng qua lại nhanh như điên làm em hoa mắt, choáng váng mà thôi.
Tôi quay qua bình luận:
-         Công nhận bất cứ đội bóng nào cũng có những cầu thủ như những vũ công trên sân cỏ, dáng dấp hào hoa phong nhã, lịch thiệp đẹp trai thế mà khi cần các anh thần tượng của bao người trên thế giới này vẫn…tiểu nhân như đời thường, khều chân, huých cùi chỏ, níu áo đối phương để cản đường đi của họ, để giành giựt lại qủa bóng, làm em vơi đi chút cảm tình.
-         Người ta chủ trương thể thao phải chơi đẹp nhưng chỉ là lý thuyết thôi.
-         Thỉnh thoảng em còn thấy mấy anh cầu thủ đẹp trai…phun nhổ nước miếng trước mặt hàng tỷ người trên thế giới đang theo dõi truyền hình, hành động trái ngược lại với vẻ tao nhã của anh ta.
-         Gớm, em khó tính qúa, đòi hỏi các cầu thủ vừa đá bóng giỏi vừa tao nhã như văn nhân thi sĩ nữa sao? Họ cũng là con người, cũng sổ mũi hắt hơi chứ có là thần thánh đâu.
Chồng tôi kết luận:
-         Hôm nay đội Đức của em thắng rồi, vui hưởng đi nhé..
-         Vâng, em đang vui hưởng đây, những ngày vui thường qua mau.
Thôi, hẹn gặp lại những anh cầu thủ Đức vào trận tới nhé, chúng ta lại hoà nhịp đập con tim của người hâm mộ với những cầu thủ môn thể thao bóng đá thành một bản tình ca tuyệt vời.
                     Nguyễn Thị Thanh Dương


No comments:

Post a Comment