Sunday, October 23, 2011

Thơ: Ly Biển Của Anh & Huế Trong Mưa Lụt

THÀNH PHỐ MỘT MÌNH ANH.

        LY BIỂN CỦA ANH.
( Cảm tác từ bài thơ “Ly Biển” của Phan Ni Tấn)
Anh múc ly nước biển để trong phòng,
Vì lòng anh bỗng dưng thương nhớ biển,
Biển trước mặt khi anh ngồi làm việc,
Biển bao la đang nằm ở trong ly.
            Anh trông thấy cánh chim biển bay đi,
             Những cánh buồm ngoài khơi chiều lộng gío,
            Hồn anh lãng du từ thời trai trẻ,
            Anh đi hoài chưa thấy góc biển đâu.
Ly biển của anh xanh thẳm một màu,
Anh trông thấy cả những bờ cát trắng,
Những dấu chân người qua đây năm tháng,
Biển buồn vui theo kẻ đến người đi.
           Anh nhìn thấy biển từng buổi chiều qua,
           Mặt trời lặn phía biển xa vời vợi,
           Một chút nắng của chiều tàn chới với,
           Đang chìm dần xuống mặt biển mà thương. 
 Đêm anh nằm nghe sóng vỗ bên giường,
 Bờ môi anh thoáng có mùi biển mặn,
 Anh ơi, có khi là giọt nước mắt?
 Trong cơn mê đời ai chẳng xót xa..
            Ly biển của anh sóng vẫn đong đưa,
            Ru nỗi nhớ tình quê và tình cũ,
            Biển ban ngày, biển vào trong giấc ngủ,
            Ly cạn lại đầy biển vẫn mênh mông.
  Ly biển của anh để ở trong phòng,
  Bên cạnh anh, gần anh trong gang tấc,
  Nhưng bờ vẫn xa, biển như vô tận,
  Anh đi hoài không hết cuộc bể dâu.
         Nguyễn Thị Thanh Dương.
             ( Tháng 10, 2011)
          

          
           
            
          
       
         
HUẾ TRONG MƯA LỤT.
( Theo tin tức ngày 16 tháng 10- 2011 TP Huế đang ngập lụt)

Không hẹn, không chờ mưa gío vẫn đến,
Như bao lần làm cho Huế tang thương,
Mưa xuống từ trời, gío từ muôn phương,
Và những dòng sông dâng đầy nước lũ.
           Mây mù trời. Đâu sông Hương núi Ngự?
           Đâu con thuyền thơ thẩn một đêm trăng?
           Cầu Tràng Tiền ướt át lạnh mưa giăng,
           Cầu đưa ai về trong ngày mưa gío ??
Nước tràn sông Hương, ngập thành phố Huế,
Điện Thái Hòa bỗng hoang lạnh bơ vơ,
Ngập đường Bà Triệu, Chi Lăng, Nguyễn Du…..
Mưa ngập Ngã Sáu trung tâm thành phố. 
          Những nhà dân gần nhau mà cách trở,         
          Nước như sông cô lập chẳng bến bờ,
          Cây cối ngả nghiêng, cành lá phất phơ,
          Như vẫy gọi để  tìm người quen biết.
Phố cổ Bạch Đằng, phố mênh mông nước,
Phố cổ Bao Vinh cũng ngập nước rồi,
Chợ Bao Vinh thuyền ai đậu chờ ai ?
Cầu Đông Ba đoàn xe nằm tránh lũ.
        Chuyến xe lửa ở lại sân ga Huế,
        Sân ga vắng người, chờ nước rút đi,
        Hành khách nằm đây với nỗi nhớ nhà,
        Lạnh bên ngoài, lạnh tâm hồn phố lạ.
Nước ngập đường ray, đất đường xụp lở,
Nước xoáy tròn, nước như thác đổ về,
Ở đường ray xã Hương Chữ, Hương Trà.
Nên đường sắt Huế tạm thời tê liệt.
          Nước sông Hương ơi, thôi đừng ngập lụt,     
          Nước sông An Cựu đừng vào nhà dân,
          Nước Đập Đá đừng chảy xiết lạnh lùng,
          Trong cơn lụt bao người dân đau khổ.
Mong ngày mai  nắng lại về thành phố,
Để o nghèo tất tả gánh hàng rong,
Để chuyến tàu ghé ga Huế sẽ đông,
Nếp sống Huế lại bình thường êm ả.
        Nguyễn Thị Thanh Dương
            ( Oct. 20, 2011)
          

MẸ CHỒNG NÀNG DÂU

                             MẸ CHỒNG NÀNG DÂU.
Ông Hiếu nhìn đồng hồ sốt cả ruột gan, đã 7 giờ chiều mà bà Hiếu chưa về nhà để hai vợ chồng cùng ăn cơm. Từ nhà vợ chồng thằng con trai đến nhà mình chưa đầy 15 phút sao bà ấy đi lâu thế? mấy lần ông định cầm phone lên gọi, nhưng…vợ ông đã cấm!, chốc về bà lại mắng ông xối xả vì mỗi lần bà đến nhà con trai bà đều muốn tự do thoải mái, không bị ai cản trở, làm phiền, dù đó là ông Hiếu.
Con trai lấy vợ đã hơn 2 năm nay.
Đúng lúc ông đang băn khoăn thì nghe từ ngoài sân tiếng xe thắng rít một tiếng ghê rợn, tiếp theo là tiếng cửa xe đóng “xầm” một tiếng thô bạo làm ông hết hồn.
 Bà xồng xộc đi vào nhà, mặt mày còn phừng phừng như ngọn lửa vừa phất lên  trong gío:
-         Con với cái !! mất dậy qúa !!
Ông ngỡ ngàng:
-         Có chuyện gì? Bà bình tĩnh nói tôi nghe…
-         Con dâu của ông đấy, nó vừa cãi tôi. Ai đời con dâu mà dám cãi lý với mẹ chồng không hở??
Bà Hiếu ôm ngực thở ra rồi nói tiếp:
-         Nhưng chưa hết, thằng chồng nó đi làm về, bênh vợ cũng …cãi tôi luôn.
Bà vừa tức vừa tủi gào khóc lên:
-         Ối ông Hiếu ơi là ông Hiếu, ông đẻ ra thằng con…bất hiếu thế hở?
Ông Hiếu hiểu ra, để im cho bà gào khóc vài phút cho nhẹ lòng, mới nói:
-         Nghe bà nói làm như thằng Thảo là con trai riêng của tôi, và con vợ nó chẳng liên quan, dính líu gì đến bà. Vợ chồng nó xưa nay vẫn thương yêu bà, tuy bà chưa nói ra nhưng tôi đoán mò chắc không sai, bà cứ đến nhà nó làm tổng chỉ huy thì có ngày phải xảy ra chuyện bất đồng ý kiến thôi.
Bà Hiếu liền quệt nước mắt, phân bua:
-         Tôi lo cho chúng nó, chỉ dạy chúng nó mà có tội à? Nhà có một thằng con trai duy nhất, nó lấy vợ ở riêng coi như…mất con. Tôi phải thường xuyên đến để lo cho con tôi chứ.
-         Đấy mới là sự …vô duyên của bà. Ai lấy mất con trai của bà? Trai gái lớn lên phải lập gia đình, tung cánh chim ra lập tổ ấm riêng. Bà có muốn thằng con …ế vợ, không có công ăn việc làm, ở nhà  bám váy mẹ suốt đời không nào? Thế chuyện gì đã xảy ra??
-         Thì cũng như mọi lần, tôi chỉ con dâu chuyện bếp núc. Hôm nay tôi chỉ nó cách kho cá, cho gừng vào cho át mùi tanh, từ bé đến giờ thằng Thảo quen ăn món cá kho gừng của tôi. Nhưng con Yến nhất định không nghe, nó bảo “Món cá kho này không cần gừng” và cuối cùng nó gắt gỏng với tôi: “mẹ xen vào chuyện nhà của con nhiều qúa, từng tí một con không thể nào chịu nổi”. Thế là tôi mắng cho nó một trận., rồi thằng Thảo về tới, nghe xong chuyện chẳng bênh mẹ, người đã đứt ruột đẻ ra nó, lại bênh vợ, mà vợ thì suy ra chỉ là…người dưng nước lã. Nó nói : “ Con xin mẹ đừng đến đây chỉ bảo gì nữa, vợ con nấu nướng, ngon dở gì con cũng ăn được mà, kẻo mẹ chồng nàng dâu mất lòng nhau thì con khổ tâm lắm”. Thật là bất công, ngày xưa, tôi nấu nướng động một tí là nó chê…      Ối giời cao đất dầy ơi, con trai và con dâu chúng nó hùa nhau cãi tôi, coi tôi chẳng ra thể thống gì…
Ông Hiếu từ tốn:
-         Tôi đã bảo bà nhiều lần mà bà đâu có nghe, vợ chồng nó chăm chút lo cho nhau, việc gì đến bà? Ai cũng có cuộc sống riêng, phải tôn trọng nhau. Khi con còn nhỏ là của mình, trong vòng tay mình, khi con trưởng thành lập gia đình thì chúng gần gũi với vợ, với chồng và con cái của nó, dù có yêu thương cha mẹ nhưng cũng không thể gần hơn. Cứ vài ba ngày bà lại mò đến nhà nó, giám thị và chỉ huy cả chuyện nấu nướng thì con dâu nào chịu cho nổi? nó chịu đựng bà hai năm nay là kiên nhẫn lắm rồi đấy. Bà lo cơm nước nhà nó, còn cơm nước nhà này ai lo? bà để mặc, chứ đảm đang gì. Chiều nay chúng ta lại ăn cơm với món canh cũ hôm qua hâm lại và nồi thịt kho trứng 3 ngày chưa hết chứ gì? tôi ngán qúa trời rồi !!
Bà Hiếu ngừng khóc để bào chữa:
-         Thịt kho trứng phải …kho đi kho lại, qủa trứng càng thấm nước thịt càng cứng càng ngon. Còn món canh hôm qua, đổ đi thì phí, hâm lại ăn chẳng chết ai. Nhà hàng nó toàn làm thế cả.
-         Nhưng tôi có phải là khách hàng của bà đâu !
-         Tôi thí dụ cho ông biết thôi, này nhé nhà hàng bán đủ thứ bún như bún riêu, bún ốc, bún mọc, bún bò Huế, bún măng vịt .. v..v..Thấy “xôm tụ” thế, nhưng họ không nấu mấy nồi nước lèo ấy mỗi ngày đâu, toàn là nước lèo nấu sẵn, có khi ế thiu ế chảy hàng tuần lễ, đem đông lạnh, khách ăn tới đâu thì hâm lại tới đó. Thế mà có người vẫn khen ngon. Còn tôi chỉ hâm canh cho ông… một hai ngày là cùng chứ mấy.
-          Tóm lại món canh cũ hâm lại của bà vẫn có gía trị chứ gì? Về chuyện con dâu bà, con Yến dù gì cũng là đứa con gái của thời đại tân tiến, nó thừa biết cách nào ngon để nấu cho chồng, không cần đến những món gia truyền của bà. Mà tôi nói bà đừng giận hờn nhé, bà nấu ăn xưa nay có ngon lành gì đâu mà đòi chỉ dậy con dâu? Chẳng khác nào mấy bà mẹ xí xọn, nói tiếng Anh dở dở ương ương cứ hở ra là nói chuyện tiếng Anh với con cái sinh đẻ hay lớn lên ở Mỹ, làm lây lan cả cái dở sang cho con chứ hay ho gì.
Bà Hiếu lại bào chữa:
-         Không phải chỉ chuyện nấu nướng, thiếu gì chuyện nhà khác cần tôi chỉ bảo, giúp đỡ  như hút bụi, lau nhà,  giặt quần áo…
Ông ngắt lời:
-         Cái chuyện giặt quần áo, có lần bà kể tôi quần áo xấy khô từ máy ra, bà giành quyền chính tay bà xếp quần áo cho thằng Thảo bà mới vừa ý, quyết chí không để vợ nó làm. Hay vụ thằng Thảo đau bao tử, vợ nó mua thuốc Bắc về thì bà dành phần sắc thuốc theo kiểu của bà để cho con trai bà uống. Làm sao con dâu không buồn lòng? con bà nhưng là chồng của nó.  Ngày xưa mẹ tôi có xông vào tranh dành với bà để chăm sóc thằng con trai của mẹ là tôi đâu? hở?
-         Vì tôi ..biết lo hết mọi thứ rồi lấy đâu mà mẹ ông phải chỉ chỏ. Với lại tình mẹ thương con mỗi người thể hiện một cách.
Ông Hiếu vẫn nhỏ nhẹ:
-         Vì tôi yêu thương bà nên chấp nhận mọi thứ hay dở của bà thì đúng hơn. Bây giờ con trai mình cũng thế, cứ để mặc chúng nó lo cho nhau bà lo cho tôi có phải là khỏe thân bà không? Đấy, chiều nay bà bỏ đói tôi tới giờ này đã ăn uống gì đâu?
Bà hơi khựng lại, áy náy:
-         Sao ông không ăn trước đi, đợi tôi về làm gì?
-         Nhà có hai vợ chồng gìa ăn một thể cho vui, còn trước sau gì nữa…
-         Ông đợi nhé, tôi dọn cơm ngay bây giờ, mười phút là xong ngay, những món này nhanh hỏa tốc, không thua gì fast food. Tôi cũng lo cho ông đâu vào đấy, đảm đang không thua kém gì ai.
Ông Hiếu thở dài:
-         Thì toàn là món cũ hâm lại chứ tài hoa gì…
Đang bực mình bà Hiếu cũng phải đùa:
- Tôi là vợ ông, cũng là món cũ mèm, xài đi xài lại mấy chục năm chưa ngán thì nhằm nhò gì mấy món đồ ăn.
Bà Hiếu biết điều tất tả vào bếp, đúng như bà nói, mười phút sau là bà đã bày cơm ra bàn, canh khổ qua nhồi thịt hâm lại, thịt kho trứng cũng…hâm lại, lần này là lần thứ …mấy bà không nhớ nữa, hi vọng chiều nay hai vợ  chồng sẽ thanh toán hết chỗ còn lại để mai đổi sang món khác. Chính bà cũng…ngán món thịt kho trứng trường kỳ này lắm rồi.
Trong bữa ăn bà vẫn còn day dứt, đay nghiến:
-         Để xem chúng nó sẽ đối xử thế nào? Phen này một là còn con hai là tôi từ luôn..
                   *****************
Ngày Thảo yêu và muốn cưới Yến, bà Hiếu đã phản đối quyết liệt, chỉ vì bà cho là Yến không xứng với con trai bà, Yến làm nhân viên bán vé máy bay cho một cửa hàng du lịch của người Việt Nam, Thảo là kỹ sư.
Khi Thảo mới ra trường, trong đám bạn bè quen biết của vợ chồng bà Hiếu đã có vài nơi muốn làm suôi gia gả con gái, cô thì kỹ sư, cô là bác sĩ cắt kính mắt, cô là y tá học 4 năm …toàn là những nơi ăn học tương xứng cả. Bà Hiếu hỏi ra thì Thảo nói có người yêu rồi và hớn hở mang Yến về “khoe” là cô hiền, cô đẹp và ngoan ngoãn. Đến lúc bà hỏi nghề của Yến thì bà phản đối ngay.
Nhưng cuối cùng vì thương con bà Hiếu vẫn nuốt đắng nuốt cay làm đám cưới cho Thảo lấy Yến, và từ đó bà luôn mang một ác cảm với Yến.
Cưới nhau xong hai vợ chồng trẻ mua nhà ở riêng ngay, nhưng bà Hiếu không tha, cứ vài ngày bà lại đến nhà để xem xét con dâu, chỉ huy con dâu làm theo ý của bà.
Tâm lý người đời thường thế, nếu con dâu, con rể mà học giỏi, có bằng cấp cao hay con nhà danh gía giàu sang thì các bà mẹ chồng, mẹ vợ trân trọng qúy hóa và nể dâu, nể rể lắm. Ngược lại thì các bà coi như dưới đẳng cấp với mình và coi thường họ.
Thứ bảy này không thấy vợ chồng Thảo mang con đến chơi nhà ông bà nội như thông lệ, càng làm bà Hiếu giận sôi gan, bà hết đứng lên lại ngồi xuống, đi ra cửa lại đi vào. Hình như bà chờ trông nghe tiếng xe hơi đậu ngoài sân, tiếng gõ cửa xôn xao và tiếng đứa cháu nội 1 tuổi bi bô vài tiếng …
Ông Hiếu phải trấn an vợ:
-         Bà không ngồi yên được à? chắc chúng nó đang bận?
-         Bận gì cũng phải mang cháu nội đến thăm ông bà chứ, tuần nào cũng thế mà. Hừm, muốn giận thì tôi cho giận đến sang năm cũng không cần đâu nhé…
-         Trước sau gì chúng nó cũng đến thôi. Bà ngồi xuống đây nói chuyện với tôi cho đỡ sốt ruột nào…
Bà Hiếu nghe lời ông ngồi xuống ghế.
-         Nhân dịp này tôi muốn có vài ý kiến với bà, thằng Thảo đã lấy con Yến chúng nó thương yêu nhau thật tình là mình mừng rồi.
-         Nhưng tôi vẫn …ấm ức lắm, con người ta sao mà có phước thế, bác sĩ lấy bác sĩ, kỹ sư lấy kỹ sư hay bất cứ nghề nghiệp bằng cấp nào tương đương. Nhà mình vô phước, có thằng con ăn học đến nơi đến chốn, lấy vợ lại không một mảnh bằng trong tay, thế có tủi hờn không?
Ông Hiếu không quên được niềm vui mừng và hãnh diện của vợ chồng ông trong ngày ra trường đại học của Thảo với hạng danh dự, trước khi ra trường Thảo đã được vài công ty nổi tiếng đến phỏng vấn và sẵn sàng nhận vào làm việc. Thật không bõ công lao ông bà đã chăm chút lo cho con ăn học.
Thảo vừa học giỏi vừa đẹp trai, lại hiền và lễ phép nên bạn bè quen biết có con gái đều muốn làm sui gia thì làm sao bà Hiếu không tự hào về con trai mình.
-         Duyên nợ cả bà ạ, chẳng lẽ tình yêu mà cũng tính toán bằng cấp thiệt hơn? Con Yến vì qua Mỹ muộn, vì hoàn cảnh gia đình phải đi làm nên không có cơ hội học lại thôi. Nhưng tôi thấy kiến thức nó khá lắm.
Bà Hiếu dãy nảy lên:
-         Ối giời ôi, có mang cái kiến thức ấy đi xin việc làm và đòi lương cao được không? hay chỉ làm một nhân viên quèn ngồi bán vé máy bay? ngày xưa tôi bán gà ở chợ An Đông, tôi biết mời chào và chèo kéo khách hàng phải mua gà của tôi bằng được dù là con gà sắp rù, sắp toi, thì việc bán vé máy bay với tôi cũng dễ ợt, có khi tôi còn bán đắt hàng hơn nó, chỉ tiếc là tôi… không biết xử dụng computer và không biết tiếng Anh. Thôi, ông đừng nói nữa làm tôi ngứa cả tai…
Ông Hiếu quay qua hỏi chuyện qúa khứ :
-         Ừ, thì thôi, ý tôi chỉ muốn nói con Yến cũng có bằng cấp, học xong đại học ở Việt Nam, nhờ có kiến thức nó mới làm được công việc bà cho là quèn ấy đấy. Nhưng ngày xưa bà bán gà sao lại chuyển qua bán vải vóc, quần áo ?
-         Ông biết rồi còn hỏi chọc quê tôi…
-         Bà bán gà kiểu đanh đá ấy thì dần dần mất khách, bán ế ẩm phải chuyển sang bán cá cũng ở chợ An Đông chứ gì ?
Bà vẫn còn cay cú:
-         Khách nó vẫn nhớ mặt tôi ông ạ, hàng cá cũng…ế luôn, nên cuối cùng tôi phải chuyển sang bán vải và quần áo cho thanh lịch tử tế, kẻo cứ bị mang tiếng là dân hàng cá, hàng gà vịt chua ngoa. Mà tôi phải chuyển chợ luôn đấy, bỏ chợ An Đông, sang bán ở chợ Chuồng Bò Ngã Bảy, lạ chợ lạ khách mới buôn bán được……
-         Chuyện buôn bán kiểu chụp giật khách hàng như bà ở Việt Nam sang đến Mỹ phải thay đổi cho hợp thời, cũng như về tính cách của bà mẹ chồng thời buổi này thì bà lại càng  nên thay đổi. Tôi cảm phục bà Thạch, bạn của chúng ta, gia đình con trai ở riêng, mang con đến nhờ bà nội trông cháu giùm mỗi ngày, bà đã rất tận tình, thậm chí bà kiên nhẫn với trò chơi xếp puzzle, cho đứa cháu vui lòng vì mỗi lần bà xếp xong đứa cháu liền thích thú xóa đi và bắt bà xếp lại, mỗi ngày mười mấy lượt đến nỗi bây giờ bà là tay xếp puzzle cừ khôi nhất nhà…
Bà Hiếu ngắt lời chồng, bổ sung thêm:
-  Biết rồi, mỗi lần con cháu nội đến, bà hớn hở bảo “Cháu nội bà đã “gía lâm” chứ gì.” ?
-         Đúng thế, hay bà Lai con ở xa, thỉnh thoảng bà làm thịt chà bông thật ngon gởi cho con cho cháu, vì bà biết con dâu bận rộn chẳng có thì giờ làm món này. Các bà mẹ chồng lịch sự như thế thì con dâu nào chẳng qúy?
Bà Hiếu xa xầm nét mặt:
-         Ý ông nói tôi bất lịch sự với con dâu hở? hở? tôi đến tận nhà hầu chúng nó kia mà…
-         Bà tranh giành với con dâu thì đúng hơn, hai người đàn bà đều muốn chăm sóc cho một người mà họ cùng yêu qúy. Con Yến thật thà đấy, bà không nhớ chuyện bà Hoan à? ở chung với con dâu, bà Hoan khó tính khó nết chê cơm canh không ngon, cô con dâu sâu sắc lắm, hiểm hóc lắm, không bao giờ nổi giận, nhẹ nhàng và khiêm tốn nói với mẹ chồng: “ Vâng, mẹ nhận xét rất đúng, vậy mẹ nấu ăn giùm con cho vừa ý mẹ và vợ chồng con cùng thưởng thức tài cán của mẹ” Thế là trong lúc mẹ chồng hì hục làm bếp, cô con dâu ra ghế sô pha ôm con nằm coi ti vi và ngủ mấy giấc.
Bà Hiếu lanh chanh phản đối:
-  Không phải bà mẹ chồng nào cũng lịch sự như các bà ông vừa kể đâu nhé. Sao ông không kể chuyện bà Lan ?  chồng làm nhân viên kỹ thuật cho hãng máy bay lương thâm niên cao đến nỗi qua tuổi hưu rồi mà vẫn tham đi làm không chịu nghỉ. Thế mà có hai thằng con trai, một bác sĩ, một dược sĩ đã lập gia đình ở riêng, mỗi tháng hai thằng con đều “phải” gởi tiền về biếu cha mẹ, vì bà Lan quan niệm rằng công lao cha mẹ nuôi con ăn học nên danh phận và  làm ra tiền thì phải cho cha mẹ cùng hưởng, chứ …bỗng dưng vợ nó chẳng có công cán gì mà được hưởng hết thì bất công qúa. Tôi hỏi ông, cha mẹ khá gỉa mà lấy tiền của con trai như thế, con dâu sẽ nghĩ sao? Tôi còn hơn họ ở chỗ ấy đấy…
Xong bà Hiếu ai oán:
-         Mỗi nhà mỗi cảnh ông ơi…có thiếu gì các bà mẹ chồng phải khóc thầm. Bà Phước góa chồng từ lúc thằng con duy nhất lên 10, bà ở vậy nuôi con, qua Mỹ đi làm đủ nghề lao động kiếm tiền lo cho con ăn học. Con thành dược sĩ, lấy vợ cũng dược sĩ, xinh đẹp, bà vui mừng hả hê dốc hết tiền bạc cho con mua nhà và ở chung với vợ chồng nó những mong để suốt đời gần con gần cháu. Thế mà mẹ chồng nàng dâu xung đột, con dâu ra gía với chồng là “Hoặc anh chọn mẹ hoặc anh chọn vợ, chứ cô ta không thể ở chung với mẹ chồng”. Thằng con trời đánh này đã chọn…vợ, đưa mẹ đi thuê nhà diện low income do chính phủ trợ cấp, và bà Phước phải sống tần tiện bằng những đồng tiền hưu trí hạn hẹp của mình.
Ông Hiếu xót xa:
-         Con với cái ! có ăn học mà hành xử thế ư ?
-         Thế đấy, thằng con đã giết mẹ nó không bằng dao bằng súng, đã chôn sống mẹ nó từng ngày, từng giờ…. Từ ngày ấy bà Phước sống mỏi mòn tiều tụy, dù thằng con vẫn thỉnh thoảng lén vợ đến thăm mẹ, nhưng có nghĩa lý gì nữa….
Bà Hiếu ngậm ngùi tiếp:
-         Còn bà Duyên đấy, ở gần nhà con trai, mỗi buổi chiều bà đến trường đón cháu nội đi học về, bà Duyên đưa 2 cháu về nhà chúng nó, tắm rửa và chơi với chúng cho đến khi bố mẹ nó đi làm về. Để cháu vui, bà Duyên dạy cháu vẽ hay cắt hoa giấy, hai con bé rất thích. Lần nào xong bà cháu cũng dọn dẹp những mẩu giấy dư thừa vứt vào thùng rác. Vậy mà một hôm con cháu thì thầm với bà nội :” Bà ơi, mai chúng ta không chơi cắt giấy, vẽ hình nữa nhé, mẹ cháu bảo bà đến chỉ làm bừa bộn nhà của mẹ”. Bà Duyên buồn lòng lắm, nhưng không trách cứ gì cô con dâu xảnh xẹ, vì bà thương cháu, phải nhịn dâu để vẫn được gần gũi cháu nội của mình…
Ông Hiếu vồ lấy:
- Đấy, bà Duyên này mới là bà mẹ chồng lý tưởng, biết gìn giữ tình cảm giữa mẹ chồng nàng dâu và giữ gìn hạnh phúc cho con trai mình, không dồn con vào thế khó xử, không làm cho chiến tranh bùng nổ. Tại sao các bà bạn tuyệt vời thế mà không ảnh hưởng gì tới bà ..Hiếu nhà mình nhỉ?
Bà Hiếu lườm ông một cái:
- Bà Duyên hiền qúa, gặp tay tôi thì cái thứ con dâu không biết điều kia phải tạ tội với tôi từ lâu rồi. Ai đón con, trông con cho nó? Chơi vui với con nó làm vương vãi tí giấy vụn mà nó ăn nói thế à? Đã mấy lần tôi…xúi bà Duyên mắng cho con dâu một trận, rồi ra sao thì ra mà bà ấy nhất quyết không nghe tôi.
Tuy nói độc địa thế nhưng bà Hiếu đang nhớ con nhớ cháu, càng nghe ông nói bà càng thấm thía lòng. Bà biết mình cũng qúa đáng khi bắt con dâu phải làm theo ý mình từng tí một, loại nước mắm, bột nêm nào nên dùng, loại gạo nào nên mua vừa rẻ vừa ngon, bà muốn Yến kho cá, rim thịt hay nấu canh phải theo kiểu của bà..v..v... Ngày xưa mẹ chồng bà chưa làm thế bao giờ, mẹ chồng hoàn toàn giao phó con trai cho vợ, cho tới ngày vợ chồng bà xuất cảnh đi Mỹ, bà mẹ chồng hiền lành ấy còn một lòng một dạ  gởi gấm, nhắn nhủ con dâu: “ Sang Mỹ con chăm sóc chồng con và cháu nội giùm mẹ nhé. Mẹ cám ơn con” Bà Hiếu đã yêu qúy người mẹ chồng biết bao nhiêu vì bà được tin cậy và yêu thương. Vẫn biết thế mà chẳng hiểu sao bà Hiếu cứ để ý, canh chừng con dâu trong cuộc sống riêng của vợ chồng nó, có lẽ vì bà không ưa cô con dâu mà thôi.
Ông Hiếu lo ngại thật sự, gìa néo thì đứt giây, tình cảm giữa mẹ con và nàng dâu mẹ chồng sẽ bị sứt mẻ. Ông bắt đầu trách thầm con trai và con dâu, dù bà Hiếu có lỗi, nhưng chúng là phận làm con không thể giận mẹ, làm cho to chuyện lên.
Ông vào phòng và bấm phone nhà thằng Thảo, phone reo mấy tiếng liên tục chẳng ai thèm bốc. Ông tự ái lẩm bẩm:
- Chúng mày qúa lắm, bố mày đã xuống nước gọi phone mà cũng không thèm trả lời..
Rồi ông Hiếu cố nhịn tức, gọi phone nhà một lần nữa, ông vẫn hi vọng phone nhà, không chồng thì còn vợ, một trong hai đứa phải nghe, phải biết, vì nhà có caller ID…Thế mà cũng như lần trước, phone reo inh ỏi liên tục vẫn không ai trả lời.
Ông bực mình thật sự, vừa bước ra ngoài là bà đã tóm ngay được bộ mặt bất thường của ông:
- Sao? Ông mới liên lạc với vợ chồng nó hở? chúng không chịu xuống nước đến nhà mình phải không?
Ông không còn cách nào để bảo vệ hay bênh vực cho vợ chồng Thảo nữa. Ông chán nản:
-         Tôi gọi mà chúng chẳng bốc phone.
Bà mai mỉa:
-         Đấy, ông còn bênh vực thằng con trai bất hiếu nữa không? cả con dâu hiền ngoan có bằng cấp đại học ở Việt Nam của ông.
Bỗng ngoài sân có tiếng cửa xe hơi mở đóng và những bước chân đang lại gần cửa. Chuông cửa reo lên làm hai vợ chồng ông Hiếu vừa căng thẳng vừa rộn rã.
Ông vội vàng ra mở cửa và bao nhiêu nỗi bực tức đang đè nặng trong lòng ông bỗng tan biến ngay khi thấy vợ chồng Thảo đang tươi cười trước cửa:
- Con chào bố.
- Con chào mẹ.
Bà Hiếu cũng mừng rơn nhưng còn làm thinh xem tình thế. Yến bế thằng cu Tí đến bên bà nội và rủ rỉ:
- Mẹ bế cháu này. Con xin mẹ tha lỗi cho, ngày hôm ấy con đang thực tập món cá kho học được trên internet, mà mẹ cứ bắt con nấu theo ý mẹ, nên con đành cãi lời mẹ..
Thảo tiếp lời cho vợ:
- Vâng, con biết món cá kho gừng của mẹ rất ngon, nhưng ngoài ra người ta còn có nhiều cách kho cá khác mà Yến muốn tập làm mẹ ạ. Yến muốn đổi món, đổi khẩu vị…
Bà Hiếu nguôi lòng vì con cháu đến, lại được nghe chính vợ chồng Thảo nói lời xin lỗi, bà quay ra thằng cu Tí :
- Đưa nó đây cho mẹ. Ừ bây giờ mẹ hiểu rồi, có lẽ hôm ấy mẹ cũng cố chấp và nóng nảy qúa…
Ông Hiếu trách nhẹ:
- Nhưng hôm nay các con đến trễ hơn thường lệ làm mẹ con mong từ sáng đến giờ…
Thảo đáp:
- Chúng con không bao giờ quên giờ giấc đến thăm bố mẹ ngày cuối tuần đâu, nhưng đi giữa đường xe bị chết máy, nhờ câu bình cũng không xong, thế là phải mang vào shop thay bình battery mới.
Ông Hiếu càng thảnh thơi lòng và hoan hỉ . Thế mà lúc nãy ông đã nghĩ không tốt cho con. Như để chuộc lỗi, ông nựng má thằng cháu nội đang trên tay bà nội:
- Cu Tí của ông xinh qúa, dễ thương qúa…
Rồi ông ghé tai bà nói nhỏ cho mình bà nghe:
- Được bồng bế cháu và nựng nịu nó như thế này là đủ hạnh phúc rồi bà nhé? còn bao nhiêu thì giờ bà hãy dành mà lo cho tôi..
Bà âu yếm lườm ông:
- Gớm, đừng có mà vòi vĩnh tôi nhé, tôi sẽ không thay đổi đâu, vẫn cho ông ăn cơm kiểu hỏa tốc hâm đi hâm lại suốt đời.
Ông cười hiền hòa:
- Tôi hân hoan chấp nhận hết, miễn là bà đừng đến nhà con để xem xét và chỉ huy con dâu nữa, cho yên nhà yên cửa…
Cô con dâu đến bên mẹ chồng, dịu dàng:
-         Mẹ ơi, con vẫn cần biết món cá kho gừng của mẹ. Hôm nào mẹ chỉ dạy cho con nhé? Vì ngoài những món con học hỏi trên net con cũng muốn được học hỏi thêm nơi mẹ nhiều thứ lắm.
Bà Hiếu hài lòng nhìn chồng xong dịu dàng như con dâu đã dịu dàng với bà:
-         Ừ, khi nào con cần thì mẹ sẽ đến chỉ dạy con, còn từ giờ trở đi mẹ sẽ ở nhà chăm chút cho bố con, để ông ấy thui thủi ở nhà hoài tội nghiệp!
                                     Nguyễn Thị Thanh Dương
                                          ( August, -2011)

Sunday, October 16, 2011

Những Bài Thơ...

              NHỮNG NGÔI MỘ PHỦ LÁ CỜ VÀNG.
Tôi đã thấy những ngôi mộ phủ lá cờ vàng,
Trong nghĩa trang còn tươi màu đất mới,
Quê hương Việt Nam một thời lửa khói,
Người lính quên mình vì lý tưởng tự do.
                      Các anh hiên ngang chết dưới màu cờ,
                       Bỏ lại vợ hiền, đàn con thơ dại,
                       Những vành khăn tang bàng hoàng chít vội,
                       Nước mắt nào cho đủ tiễn đưa anh?
Có thể anh là người lính độc thân,
Chưa có người yêu, lên đường nhập ngũ,
Ngày mẹ gìa nhận tin anh báo tử,
Tuổi đời gìa thêm vì nỗi đớn đau.
                         Có thể anh vừa mới có người yêu,
                         Hẹn cưới nhau khi tàn mùa chinh chiến,
                         Tiền đồn xa chưa một lần về phép,
                         Anh đã ra đi mãi mãi không về.
Súng đạn vô tình làm lỡ hẹn thề,
Người yêu anh đã có tình yêu mới,
Khi trên mộ anh chưa tàn hương khói,
Trách làm gì!. Thời con gái qua mau.
                          Hỡi người tử sĩ dưới nấm mồ sâu,
                          Tiếc thương anh lá cờ vàng ấp ủ,
                           Nghĩa trang quân đội những ngày nắng gío,
                           Vòng hoa tang héo úa chết theo người.
Những ngôi mộ phủ lá cờ vàng. Xa rồi,
Xác thân anh đã tan vào cát bụi,
Nhưng lịch sử vẫn còn ghi nhớ mãi,
Miền Nam Việt Nam cuộc chiến đấu hào hùng.
                  Nguyễn Thị Thanh Dương
                        ******************
           NHÌN THẾ GIỚI LẦN CUỐI CÙNG.
( Cảm tác từ bài viết cùng tên, nói về cậu bé 8 tuổi ở vùng Dallas, TX tên Zach Thibodeaux bị bệnh về mắt, sắp bị mù vĩnh viễn)

          Zach, hãy nhìn thế giới lần cuối cùng,
          Những hình ảnh, những sắc màu quen thuộc,
          Nhìn thật lâu, lỡ mai này không kịp,
          Khi mắt em phủ bóng tối mênh mông.
                      Em ơi, hãy đứng bên một dòng sông,
                      Nhìn nước chảy bên bờ lau cỏ dại,
                      Tầm mắt em trôi theo dòng xa mãi,
                      Sông chảy về đâu hết một đời kia?
            Sông và em rồi đây sẽ chia lìa,
            Em chỉ nghe tiếng vỗ về của sóng,
            Em không thấy nắng tàn, hoàng hôn xuống,
            Không thể nhìn sông soi bóng chiều hoang.
                            Những cánh đồng, em ơi hãy đi thăm,
                            Cánh đồng lúa, hay cánh đồng hoa, trái,
                            Tâm hồn đi xa, chân trời mời gọi,
                            Vượt không gian em như thấy không cùng.
         Cánh đồng này sẽ chìm vào hư không,
         Em không thấy dù rất gần trước mặt,
         Chỉ nghe gío chiều thổi qua lồng lộng,
         Em đoán cánh đồng đang ở quanh em.
                              Zach ơi, em là một đứa trẻ con,
                              Tám tuổi đời, nhìn mùa đi có biết ?
                              Để nhớ lấy những mùa Xuân  tha thiết,
                              Cơn mưa đầu mùa hoa cỏ đẹp thêm.
     Để nhớ lấy những mùa Hạ nắng lên,
     Hàng cây bên đường che em bóng mát,
     Hàng cây có loài chim nào vẫn hót,
     Rủ nhau về  tổ ấm buổi chiều rơi.
                              Để nhớ lấy mùa Thu mây chơi vơi,
                              Lá từ từ đổi màu buồn vàng, đỏ,
                              Em nhìn thấy lá cuốn đi theo gío,
                              Như một kiếp người cũng rất nhỏ nhoi.
   Để nhớ lấy mùa Đông lạnh tuyết rơi,
   Màu tuyết trắng tinh khôi từ trời đất,
   Zach ơi, bốn mùa bao nhiêu màu sắc,
   Xin đừng phai màu trong trí nhớ em.
                           Hãy nhìn đi thế giới lần cuối cùng,
                           Rồi không bao giờ em nhìn thấy nữa,
                           Nhân gian này còn bao điều mới lạ,
                           Em lẻ loi một cõi đứng riêng ngoài.
                 Nguyễn Thị Thanh Dương
                        ( April, 2011)
                             
                              
              
 
                
            

            

          TÀN MỘT CUỘC VUI.
Tôi thường ở lại sau một cuộc vui,
Giây phút cuối cùng rã rời tâm sự,
Ly rượu đã cạn hay vơi một nửa,
Bàn tay người hờ hững chẳng nâng ly.
             Áo đã nhàu chân chẳng vội bước đi,
             Mùi hương nhạt, môi phai màu son thắm,
             Tôi vẫn biết cuộc vui dài hay ngắn,
             Dù thế nào cũng đến lúc chia tay.
Bàn ghế đông người sẽ chẳng còn ai,
Như một vở kịch đời vừa mới khép,
Tiếng cười nói ồn ào trong tiếng nhạc,
Theo chân người ra khỏi cửa về đâu?
                    Đã ngồi gần như thân thiết từ lâu,
                    Đã có lúc bàn tay ôm chào đón,
                    Xã giao đấy, ngọt ngào cho đúng phép,
                    Bàn tiệc vui rượu đã nói nên lời.
Rượu đã thăng hoa khỏanh khắc cuộc đời,
Ai lãng mạn, ai tìm tình yêu đến?
Ánh đèn màu chập chùng như ánh nến,
Chẳng đủ soi tình vừa chớm đêm nay.
                    Tôi vẫn cầu mong cho đêm thật dài,
                    Rượu cay đắng vẫn đầy vơi nếm thử,
                    Buổi tiệc đông có kẻ quen, người lạ,
                    Chốc nữa về đường vắng sẽ mình tôi.   
   Nên tôi thường về muộn những cuộc vui,
   Để thấm thía những phù du cuộc sống,
   Để là người cuối cùng tôi tỉnh mộng,
   Sau cuộc vui đời là chuỗi ngày sầu..
                Nguyễn Thị Thanh Dương
                   


                     
                  
********************************
     NGƯỜI ĐÀN BÀ NHÀ QUÊ.
         ( Cảm tác theo hình ảnh 1 phụ nữ nhà quê )
Chị đã sinh ra tại một làng quê,
Và trở thành người đàn bà lam lũ,
Sáng dậy sớm chị gánh hàng ra chợ,
Đôi vai gầy gánh nặng những lo toan.
           Chợ họp ở bên kia bờ sông,
           Chiếc cầu gỗ nối hai bờ quen thuộc,
           Cầu đã cũ, cầu long đinh mấy nhịp,
            Đưa chị đi về sớm nắng chiều mưa.
Tất tả chị về những buổi chợ trưa,
Gánh hàng ế, để chồng con mong đợi,
Con ơi, chiều nay bữa cơm dưa muối,
Mai mẹ đắt hàng có món ăn ngon.
               Chị là người đàn bà nông thôn,
               Cùng với chồng trên đồng sâu cấy lúa,
               Đống rơm rạ phơi khô chị nhóm lửa,
               Ngủ đi con bên bếp ấm ngày Đông.
Rau muống đầy ao nước vỗ dập dềnh,
Chờ chị hái, chiếc thuyền con rẽ nước,
Hái nhanh tay trước khi chiều buông xuống,
Chất đầy thuyền cho buổi chợ sớm mai.
                Chị lấy chồng và ở làng quê này,
                Mái nhà tranh như bao nhiêu nhà khác,
                Chồng chị là anh nông dân chất phác,
                Hai vợ chồng thật xứng lứa vừa đôi.
Tình đơn sơ không bán giữa chợ đời,
Ai mua được một tình yêu như thế?,
Lại bên nhau sau một ngày vất vả,
Nhìn hiên nhà lấm tấm rụng hoa chanh.
                 Chị không mơ ra khỏi lũy tre xanh,
                  Phố phường đẹp có nỗi đau của nó,
                  Chị, người đàn bà nhà quê lam lũ,
                  Áo cũ sờn vai, nét đẹp chân quê..
     Nguyễn Thị Thanh Dương
             ( tháng 1-2011)    

                 
             
                         
                     


        ĐÃ CÓ  NẤM MỒ.
( Cảm xúc từ bài viết “Không Một nấm mồ” của Huy Phương)
Không một nấm mồ từ sau cuộc chiến,
Người lính bỏ mình thua trận thương đau,
Bãi biển Thuận An  có sóng bạc đầu,
Vành tang trắng vĩnh biệt người từ đó.
                   Anh ơi, đời lính vào ra sinh tử,
                   Nhưng phút tử sinh này qúa ngậm ngùi,
                   Người lính Việt Nam Cộng Hòa bị bỏ rơi,
                   Buông vũ khí phút cuối cùng tuyệt vọng
Quốc lộ 7B xác người chồng chất,
Từ Pleiku về duyên hải để vào Nam,
Những xác người trên bãi biển Thuận An,
Những bãi biển miền Trung đầy máu lệ.
                   Cuối tháng Ba, năm bảy lăm. Như thế,
                   Vợ mất chồng, cha mẹ lạc tin con,
                   Vẫn đợi chờ, vẫn hi vọng mong manh,
                    Dù cả miền Nam đang cơn hấp hối.
Bao nhiêu năm qua, bao hồn oan trái,
Chưa một lần được ấm áp khói hương,
Từ mẹ cha, từ anh chị, vợ con…
Mồ tập thể dân Thuận An chôn vội.
                       Hôm nay  ngôi mồ được xây cất lại,
                       Cho 152 người lính miền Nam,
                       Đã bỏ mình trên bãi biển Thuận An,
                       Đã ngày đêm nằm đây nghe tiếng sóng.
Nhưng có lúc sóng vô tình tàn nhẫn,
Hay trong những cơn bão lụt tràn bờ,
Cuốn hài cốt người trôi lạc biển xa,
Hồn lênh đênh nhớ nhà xưa, quê cũ.
                       Hôm nay lăng mộ cho hồn yên nghỉ,
                       Có người thân đến thắp nén hương buồn,
                       Cám ơn người dân ở thôn An Dương,
                       Quận Phú Vang tỉnh Thừa Thiên, Huế.
       Nguyễn Thị Thanh Dương
                       

                     


                  
                    ************
                 HOÀNG HÔN PHỐ NÚI.
Hôm anh về phố núi,
Những hàng cây chập chùng,
Đường quanh co nhiều lối,
Gío buổi chiều bâng khuâng.
                 Anh có thấy mây trời,
                 Giăng giăng trên đỉnh nuí?
                 Như những điều xa xôi,
                 Tầm tay em không tới.
Em cũng đã từng mơ,
Lững lờ mây trôi ấy,
Em cũng đã từng chờ,
Núi rừng kia thức dậy.
                     Hãy cùng em lãng mạn,
                     Nắng chiều đã tàn phai,
                      Anh ơi, đi thật chậm,
                      Nghe gío núi thở dài.
Thôi em sẽ mộng gần,
Khi có anh bên cạnh,
Nếu phố núi vô tình,
Mang về đây hơi lạnh.
                        Anh sẽ là núi non,
                        Che vai em chiều xuống,
                        Qua những nẻo đường mòn,
                        Qua những con đường dốc.
Mai anh rời phố núi,
Rưng rưng mây cuối trời,
Ngại ngùng em không nói,
Nhớ thương thầm mà thôi.
                          Một mình em thơ thẩn,
                          Mây và núi bơ vơ,
                          Chiều mênh mông vô tận,
                          Hoàng hôn không bến bờ.
Anh đã xa rồi đấy,
Phố núi chưa lên đèn,
Nắng chiều tàn le lói,
Hoàng hôn trong mắt em.
                Nguyễn thị Thanh Dương.
       *****************
   NHỮNG DẤU VẾT THỜI GIAN.
Em không đánh phấn che dấu vết nhăn,
Trên vầng trán của một thời thiếu nữ,
Dù bây giờ em biết mình đã cũ,
Như chiếc áo treo trong tủ đã lâu rồi.
                 Vầng trán từng suy nghĩ chuyện buồn vui,
                  Mùa từng mùa đi qua theo nắng gío,
                 Bàn tay em đã bao lần khép cửa,
                 Nhưng lòng em chưa khép lại bao giờ.
Em không tô son đôi môi héo khô,
Một thời là những nụ cười tươi thắm,
Em đã biết tuổi mười bẩy, mười tám…
Ngắn ngủi như một giấc mộng đêm Hè.
                    Khi cuộc đời có những nẻo u mê,
                    Có những con đường quanh co, bối rối…
                    Đôi môi em vẫn chưa quen nói dối,
                    Em tưởng mình vừa lỡ một bước chân.
Em không đánh phấn che dấu vết nhăn,
( Một hai vết chân chim nơi đuôi mắt),
Dù có lúc soi gương em vẫn tiếc,
Dòng sông nào sóng mắt đã đong đưa?
                     Em cô độc như cây si gìa nua,
                     Cây thưa lá khiêm nhường nơi góc phố,
                     Có một thời vươn mình trong giông gío,
                     Lá vẫn xanh như lá mới bắt đầu.
Em không thể mặc chiếc áo cũ từ lâu,
Chiếc áo đẹp chỉ vừa thời qúa khứ,
Bây giờ phấn son cũng thành vô nghĩa,
Làm sao che được dấu vết thời gian?
                      Nhưng anh ơi, đi bên cạnh tháng năm…
                      Nét thanh xuân đang dần dần tàn tạ,
                      Em chợt biết có một điều vẫn trẻ,
                      Trái tim em mãi tha thiết yêu đời.
            Nguyễn Thị Thanh Dương  
                      ****************
       
      MÙA XUÂN ĐÂU RỒI?
Người ta sửa đường trên highway,
Một đoạn đường tôi vẫn đi qua,
Mấy hôm nay trời mưa thấm đất,
Cơn mưa chuyển tiếp giữa hai mùa.
                  Một nửa cơn mưa của mùa Đông,
                  Một nửa còn lại của mùa Xuân,
                  Nên trong cơn gío còn hơi lạnh,
                  Mưa ướt đường làm tôi bâng khuâng.
Vạt đất bên đường đã xới lên,
Đoạn đường này bận rộn quanh năm,
Đường thêm ngã rẽ, đời thêm lối,
Cho kẻ đi, về, khỏi băn khoăn.
                 Đáng lẽ bây giờ đầu tháng Tư,
                 Đoạn đường này đã nở đầy hoa,
                   Tôi, trời xanh, và loài hoa dại,
                   Mấy mùa gần. Rồi mấy mùa xa?
      Đường highway thêm một cây cầu,
      Người về nhà, hoa sẽ về đâu?
      Con đường làm đẹp thêm thành phố,
       Hoa và người thôi nhé xa nhau.     
                  Chắc chỉ mình tôi tiếc vu vơ?
                  Không còn vạt đất của Xuân qua,
                  Không còn hoa dại về trên cỏ,
                  Đầu mùa Xuân một bản tình ca.
Tạm biệt những loài hoa tôi thương,
Dù hoa vẫn mọc ở bốn phương,
Nơi đây tôi thấy như vừa mất,
Một mùa Xuân trên một đoạn đường.
        Nguyễn Thị Thanh Dương.
                  *****************
             BỨC TỰƠNG “THƯƠNG TIẾC”.
Bức tượng trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa,                
Người lính ngồi, ba lô khóac trên lưng,
Súng  trên đùi, đôi mắt hướng xa xăm,
“Thương Tiếc”những người một thời quân ngũ..
                Họ đã trải qua những ngày sương gío,
                Nơi núi rừng hay trên cánh đồng hoang,
                Giữa đạn bom trong thời buổi chiến tranh,
                Sống và chết mong manh không biên giới.
Bức tượng “Thương Tiếc” ở đây an ủi,
Dáng anh ngồi sừng sững giữa trời xanh,
Những ngôi mồ tử sĩ ở chung quanh,
Nghĩa trang rộng, gío lùa trên cây, cỏ.                   .
               Anh “Thương Tiếc” cho những người nằm đó,
               Ngồi đây canh cho họ giấc ngàn thu,
               Gío đừng về trên mộ lạnh âm u,
               Làm lạnh cả hồn người nơi chín suối.
    Làm đau lòng mẹ gìa, con vô tội,
    Những người thân yêu vẫn xót thương anh,
    Trời có mưa xin hãy tạnh cho nhanh,
    Đừng trôi mất nắm hương tàn trên mộ..
                    Bức tượng “Thương Tiếc” một ngày gãy đổ,
                    Nghĩa trang không còn nguyên vẹn như xưa,
                    Những ngôi mộ buồn cỏ dại bơ vơ,
                    Nhớ người thân, nhớ mùi hương khói cũ.
  Bức tượng “Thương Tiếc” và hồn tử sĩ,
  Vẫn gần nhau bao năm tháng đã qua,
  Tình thân này, tình chiến hữu bao la,
  Bỗng chia cách . Cảnh điêu tàn, hoang vắng.
                      Bức tượng “Thương Tiếc” giờ đây đã mất,
                      Đã chết như những người lính trận kia,
                      Không khói hương, không tên tuổi mộ bia,
                      Nhưng vẫn có một linh hồn biết khóc.
                Nguyễn Thị Thanh Dương
                     
 
 
 
    
                        


       BA  NGÀY TẾT.
Ôi, kỳ diệu trong những ngày sắp Tết,
Cuộc sống như ngừng lại đón mùa vui,
Đêm ba mươi thời khắc hãy chậm trôi,
Để dài mãi đêm cuối cùng, năm tận.
                   Dù Xuân đến nghĩa là Xuân sẽ nhạt,
                   Tôi vẫn vui ngày mồng Một Tết ơi
                   Hoa lá mỉm cười, nắng gío lả lơi,
                   Ngày đầu năm như tình đầu rất đẹp.
Tôi cũng xin đừng vội qua mồng Một,
 Để mùa Xuân hoa nở mãi chưa tàn,
Để môi tôi còn thơm miếng mứt ngon,
Lòng rạo rực tình Xuân nào vừa đến .
                    Tôi bâng khuâng khi sang mồng Hai Tết,
                     Mắt thóang buồn theo vạt nắng chiều Xuân,
                    Lời hẹn hò có như nắng phai không?
                    Tình yêu có là mùa Xuân ngắn ngủi?
Mồng Ba Tết tôi không chờ không đợi,
Đến làm gì tôi đã kịp vui đâu?
Bướm hoa kia tôi vẫn biết từ lâu,
Mà mỗi mùa Xuân tôi còn ngơ ngẩn.
                         Mồng Ba Tết cánh Mai vàng rơi rụng,
                         Ba ngày Xuân, ba ngày Tết xôn xao,
                         Vừa mới đây mà như giấc chiêm bao,
                         Tôi sợ tình cũng đi vào qúa khứ.
Mồng Ba Tết chạnh buồn mâm hoa qủa,
Tết phai rồi chắc hương vị kém tươi?
Chiếc bánh chưng xanh còn đợi tay người,
Tay bóc lá, bánh còn thơm nếp mới?
                         Mồng Ba Tết tôi hóa vàng tiếc nuối,
                         Đốt giấy tiền, vàng, bạc cõi xa xăm,
                         Thắp nén hương bên mâm cỗ tiễn Xuân,
                         Lòng tôi chợt như tro tàn, hương khói.
                  Nguyễn Thị Thanh Dương



   
                 NHỮNG KIẾP NGƯỜI LÊNH ĐÊNH.
Chiếc thuyền đậu lại ở ven sông,
Như kẻ lữ hành tạm nghỉ chân,
Sau một ngày lênh đênh sông nước,
Vất vả vì lưới cá giăng tôm.
                     Khói bếp tỏa lan trong trời chiều,
                     Bên bờ sông vắng gío liêu xiêu,
                     Thổi qua những bụi cây, ngọn cỏ,
                     Qua mái thuyền xơ xác kiếp nghèo.
Người vợ ngồi bên bếp lửa hồng,
Rau mua trên chợ, cá trên sông,
Những khi đủ gạo, cơm mới nấu,
Khói bếp chiều ơi ấm cả lòng.
                        Hai con đang tắm bên mạn thuyền,
                        Làn da tắm nắng gío đã quen,
                      Bến sông dù nước trong hay đục,
                      Chúng vẫn cười đùa tuổi hồn nhiên .
Bữa cơm chiều mẹ nấu xong chưa?
Cha ngồi xếp lưới chắc đang mơ?
Ngày mai đánh bắt nhiều tôm cá,
Bán lấy tiền mua gạo đầy lu.
                          Họ đã từng có một làng quê,
                          Có nếp nhà tranh sau lũy tre,
                          Vì nghèo nên cuộc đời trôi dạt,
                          Một chiếc thuyền con, một mái nhà.
Những đêm mưa sao thấm thía buồn,
Con thuyền theo gío thổi chao nghiêng,
Tiếng mưa lộp bộp rơi trên mái,
Hắt cả vào khoang, ướt chỗ nằm.
                             Người mẹ nằm bên hai đứa con,
                             Chở che cho chúng giấc ngủ ngon,
                             Trong giấc mơ thấy đời phố chợ,
                             Thấy cả làng xưa nơi đất liền.
                 Nguyễn Thị Thanh Dương
                   
            KHỎANH KHẮC TUYỆT VỜI.
Thế nghĩa là mình thật sự xa nhau,
Anh hòang hôn đã khuất sau đỉnh núi,
Em bơ vơ mây chiều chìm trong tối,
Giữa hai người là khỏang cách mênh mông..
                  Sáng mai mặt trời mọc ở hướng Đông,
                  Đã xóa tan buổi chiều ngày hôm trước,
                  Anh về đâu? Em không còn phương hướng,
                  Lang thang em cơn gío chướng trái mùa.
Tình của anh là buổi chiều hôm qua,
Ngày hôm nay đã trở thành qúa khứ,
Ngắn ngủi thế, mà sao em vẫn nhớ,
Một tình yêu, một khỏanh khắc tuyệt vời.
                     Khoảnh khắc tình yêu cũng đủ trong đời,.
                     Đủ nhớ mãi ngọt ngào anh đã tặng,
                     Em ở đây dù đêm dài hay ngắn,
                     Vẫn đợi anh về trong giấc mộng say.
Có những chuyện đời không thể đổi thay,
 Như mặt trời chỉ mọc về một hướng,
 Như dòng sông không bao giờ chảy ngược,
 Em thượng nguồn anh mãi chảy về xuôi.
                    Chảy nữa đi, sông chảy mãi anh ơi,
                    Lúc hiền hòa lúc buông mình thác lũ,
                    Mang cay đắng, bạc tình ra biển cả,
                    Khoảnh khắc yêu em để lại cho em.
                         Nguyễn Thị Thanh Dương




           Ô MAI CAM THẢO.
Em mấy nhánh gừng tươi vừa gọt vỏ,
Thái mỏng ra từng sợi nhỏ thanh tao,
Mùi gừng cay trên đầu lưỡi xôn xao,
Làm ấm lại lòng ai c òn lạnh gía..
                Em chanh chua trong vườn nhà sai qủa,
                Hái xuống còn thơm, vỏ một màu xanh,
                Vắt nhẹ nhàng để từng giọt nước chanh,
                Làm thèm khát  lòng ai c òn khô héo.
Em thơm tho ngọt ngào mùi cam thảo,
Xay nhuyễn ra anh đừng ngại tình đau,
Cam thảo nhạt vàng mà vẫn nhớ lâu,
Không như nắng buổi chiều vừa qua mất.
                 Em bây giờ là  bát đường cát trắng,
                 (Có lúc chanh chua, có lúc ngọt ngào),
                 Anh yêu em, xin đừng hỏi tại sao,
                 Vì cuộc sống này cần nhiều gia vị.
Những nhánh gừng cay vẫn còn chưa đủ,
Muối mặn vào cho đẹp ý nghe anh,
Quấn quýt vì nhau tình mãi trăm năm,
Em mặn mà cho đời thôi tẻ nhạt.
                  Em là thế, đủ chua cay mặn ngọt,
                  Cranberry khô hãy ướp chung vào,
                  Trộn đều tay để thấm thía đời nhau,
                  Để nhớ mãi mùi ô mai cam thảo.
                         Nguyễn thị Thanh Dương
                  .**********************
                NGÀY LỄ TÌNH YÊU.
Em đợi chờ anh mang đến bó hoa,
Ngày lễ Tình Yêu cho đời thêm đẹp,
Hoa mới nở trong vườn nhà buổi sáng,
Hay hoa bày trong chợ đợi người mua.
                Tình yêu quanh năm, không phải đợi mùa,
                Em có sẵn mùa Thu vàng thương nhớ,
                Tình của em là muôn chiều là đổ,
                Anh ở phương nào cũng sẽ gặp em.
Em có mùa Đông lạnh cả núi non,
Khăn áo không đủ ấm chiều lắm gío,
Nhưng tình của  em đã là ngọn lửa,
Vừa dịu dàng, vừa sưởi ấm lòng nhau.
               Em có mùa Xuân tương tư. Về đâu
               Những hương phấn bay khắp trời tình tự?
               Em một nửa đi tìm anh một nửa,
               Mộng đêm Xuân xin ghép lại cho tròn.
                            Em có mùa hè trên những con đường,
                            Hàng cây xanh như tình em xanh mãi,
                            Nắng và bụi theo chân người mê mải,
                            Em vẫn chờ anh mây trắng cuối chiều.
               Hôm nay là ngày lễ của tình yêu,
               Người ta tặng nhau hoa thơm, kẹo ngọt,
               Người ta cho nhau bao lời hứa hẹn,
               Như bong bóng bay lơ lửng sắc màu
                             Tình nào sẽ tan? tình nào dài lâu?
                             Hoa vẫn tặng. Chuyện đời ai biết trước,
                             Nhưng tình em đi theo cùng năm tháng,
                             Ngày nào cũng là ngày Lễ Tình Y êu
                                       Nguyễn Thị Thanh Dương

                            

                     

                 
                    

                       
        .
            EDMONTON CUỐI THU.
  Edmonton bây giờ mùa Thu muộn,
Sắc lá vàng, lá đỏ đã bay đi,
Tôi hè phố lang thang chiều dần xuống,
Cơn gío đầu Đông hình như đã về?
                 Edmonton mùa Thu đã hao gầy,
                 Gío thổi nhẹ trên mặt đường im vắng,
                 Có ai ngờ mùa Thu vừa ở đây?
                 Giờ chỉ còn lá khô. Mùa Thu chết.
Chiếc lá nào là chiếc lá cuối cùng?
Tôi đếm mãi trên cành cây khô héo,
Bước chân tôi đang đi về cuối đường,
Mà hồn tôi theo mây về khắp nẻo.
                     Sao mùa Thu Edmonton qúa vội?
                     Không đợi tôi lá phong đỏ góc trời,
                     Tôi không biết rừng phong bao nhiêu tuổi?
                     Bao nhiêu tình, bao mùa lá đã rơi?
Buồn nào hơn Edmonton tàn Thu?
Nắng chiều khuất sau mái nhà rêu cũ,
Xào xạc đau theo những chiếc lá khô,
Lòng tôi lạnh. Trời ơi, sao nhiều gío.?
                         Tình của anh cũng như mùa Thu này,
                         Đã cho tôi những sắc màu rực rỡ,
                            Anh đi rồi mà tôi đâu có hay,
                            Mùa Thu tàn, hình bóng anh còn đó.
                 Nguyễn Thị Thanh Dương
( Viết tại Edmonton, Canada cuối Thu Oct 28.-2009)

 VỚI TẤT CẢ TÂM TÌNH
Nếu anh là người miền Nam bình dị,
Em sẽ đãi  món canh chua em nấu,
Cà chua đỏ như trái tim em dấu
Biết bao tình. Thắm thiết bạc hà xanh.
                Dịu dàng như những cọng gía trắng tinh,
                Em đến với anh tâm hồn mới lớn,
                Cho dù em có vụng về nấu nướng,
                Nhưng gia vị tình  nêm đủ, người ơi.
 Nếu anh là người miền Bắc. Dễ thôi,
Em sẽ đãi  canh cua hoa Thiên Lý,
Chùm hoa xanh, chắc là anh vừa ý?
Hoa thơm tho, em mới hái chiều nay.
                   Trong bát canh có hương vị bàn tay,
                   Nêm mắm muối tình yêu này chưa đủ,
                   Để tối nay khi anh vào giấc ngủ,
                   Có em và Hoa Thiên Lý trong mơ.
Nếu anh là một người Huế rất xưa…
Em không biết nấu món ăn Hoàng tộc,
Cố đô của anh mấy mùa ly loạn,
Theo chân người món Huế cũng ra đi.
                       Em sẽ đãi anh một món nhà quê,
                       Rất quen thuộc hàng ngày trong cuộc sống,
                       Anh người Huế cầu kỳ hay khó tính,
                       Em sẵn sàng nghe dù tiếng chê, khen
Em sẽ nấu bằng ngọn lửa tình em,
Bún Bò Huế nhớ về quê hương cũ,
Em cay nồng vì anh khoanh ớt đỏ,
Lá rau thơm cho anh được vừa lòng.
                        Em đãi anh với tất cả tâm tình,
                        Chuyện đời thường, chuyện tình yêu là một,
                        Anh và em lỡ duyên này không gặp,
                        Em sẽ chờ nếu còn có kiếp sau.
                Nguyễn Thị Thanh Dương
                             ( August, 2009)
                    .                      ,                                           
        CHUYẾN BAY TÌNH YÊU.
Sáng nay em đáp chuyến bay tình yêu,
Xuyên qua những vùng trời thương nhớ,
Phi trường em đi, bước chân ai đó,
Trăm nỗi vui buồn, trăm nẻo về đâu?
                   Không phải tháng bảy sao trời mưa ngâu?
                   Phi trường mờ trong làn mưa lất phất,
                   Những ngọn đèn vàng sớm mai chưa tắt,
                   Thao thức chờ, như em đã chờ mong.
Anh ơi, máy bay đi trên đường băng,
Sao đường băng dài quanh co đến thế?
Làm chậm lại phút giây mình gặp gỡ,
Anh nơi kia xa cách mấy giờ bay.
                   Em xôn xao đếm từng phút nơi này,
                   Hình bóng anh chất đầy trong trí nhớ,
                   Ai kiểm soát được trái tim hành lý?
                   Ai đếm được tình như mây lang thang?
Anh ơi, máy bay rời khỏi đường băng,
Lao lên bầu trời như chim tung cánh,
Em gọi tên anh nhiều lần, thầm lặng,
Để không lẻ loi trên chuyến bay dài.
                    Khi em ghé xuống phi trường thứ hai,
                    Vội vã đi tìm chuyến bay nối tiếp,
                    Em đã bay xong nửa đường hò hẹn,
                    Còn nửa đường xin hãy đợi chờ nhau.
Nơi cuối cùng em đến sẽ nhiệm màu,
Thành phố có anh không còn xa lạ,
Cám ơn chuyến bay vượt trời mây gío,
Cám ơn anh đã hội ngộ cùng em.

            Nguyễn Thị Thanh Dương 
 ( Viết trên chuyến bay từ Dallas đến Edmonton- Canada, Oct. 21-2009)  
                                   ***********
                       KHI TÌNH YÊU ĐÃ PHAI MÀU.
Phố chiều ơi, phố chiều ơi,
Vẫn còn những chiếc lá rơi bên đường,
Bóng mây trôi tận cuối miền,
Trôi như giấc mộng triền miên hôm nào,
Tình như chim én bay cao,
Tìm mùa Xuân mới ngọt ngào hương say,
Từ khi tay lạ bàn tay,
Từ khi mắt lạ tháng ngày buồn tênh,
Một mình qua phố phân vân,
Tôi nghe nắng chết dưới chân hững hờ,
Đã lâu quên thuở hẹn hò,
Bóng người xưa cũng nhạt nhòa trong tôi.
Hôm nay phố cũ bồi hồi,
Tình cờ gặp lại một người đã quên,
Vẫn là hè phố thân quen,
Nhưng người ấy đã đi bên một người,
Ngỡ ngàng trong phút giây thôi,
Khi anh đối diện nhìn tôi lạnh lùng,
Tôi vờ quay mặt như không,
Tóc bay kiêu ngạo mênh mông gío chiều.
Nói gì khi chẳng còn yêu?
Như hai kẻ lạ ít nhiều dửng dưng
Đàn ơi, sao phím so chùng?
Người ơi, sao để ngại ngùng cho nhau?
Khi tình yêu đã phai màu,
Tháng ngày yêu cũng chìm vào xa xăm.
Hãy như một tiếng nói thầm,
Chìm trong đêm vắng không âm vang về.
Sao còn những chuyện tình cờ?
Sao còn gặp để hững hờ chia xa?
Anh như một áng mây qua,
Tình như một buổi chiều tà. Thế thôi.
Phố chiều ơi, phố chiều ơi,
Cho tôi khép lại chuyện đời dở dang.
       Nguyễn thị Thanh Dương.

                  LANG THANG NGƯỜI DO THÁI.
Có một loài cây mang tên rất lạ,
Wandering Jew, người Do Thái lang thang,
Ngọn thân dài màu tim tím tràn lan,
Bò trên đất không một nơi định hướng.
                   Và lá nữa, những lá dày màu tím,
                    Lần đầu tiên tôi gặp rất tình cờ,
                    Khi dưới chân mình màu lá thành thơ,
                    Tôi  cảm động như gặp người quen cũ.
Người Do Thái lang thang trong lịch sử,
Không mái nhà, không tổ quốc thân yêu,
Như bước chân người một thuở đìu hiu,
Wandering Jew rẽ về mấy lối?
                      Một cái tên ít được ai biết tới,
                      Trồng ở công viên hay trước sân nhà,
                      Dấu trong lá buồn e ấp nụ hoa,
                      Vẫn làm đẹp lòng người trong giây phút.
Tôi trái tim tình lưu vong lỡ bước,
Ngẩn ngơ như những ngọn lá tím kia,
Không biết về đâu trời đất hoang vu,
Một góc phố, một góc đời hò hẹn?
                     Tôi lang thang đi tìm. Anh không biết,
                      Với tôi vẫn là biên giới cách chia,
                      Anh là quê hương, là một mái nhà,
                      Tôi khao khát muốn dừng chân trú ngụ.
.
                    Nguyễn Thị Thanh Dương