THÀNH PHỐ MỘT MÌNH ANH.
LY BIỂN CỦA ANH.
( Cảm tác từ bài thơ “Ly Biển” của Phan Ni Tấn)
Anh múc ly nước biển để trong phòng,
Vì lòng anh bỗng dưng thương nhớ biển,
Biển trước mặt khi anh ngồi làm việc,
Biển bao la đang nằm ở trong ly.
Anh trông thấy cánh chim biển bay đi,
Những cánh buồm ngoài khơi chiều lộng gío,
Hồn anh lãng du từ thời trai trẻ,
Anh đi hoài chưa thấy góc biển đâu.
Ly biển của anh xanh thẳm một màu,
Anh trông thấy cả những bờ cát trắng,
Những dấu chân người qua đây năm tháng,
Biển buồn vui theo kẻ đến người đi.
Anh nhìn thấy biển từng buổi chiều qua,
Mặt trời lặn phía biển xa vời vợi,
Một chút nắng của chiều tàn chới với,
Đang chìm dần xuống mặt biển mà thương.
Đêm anh nằm nghe sóng vỗ bên giường,
Bờ môi anh thoáng có mùi biển mặn,
Anh ơi, có khi là giọt nước mắt?
Trong cơn mê đời ai chẳng xót xa..
Ly biển của anh sóng vẫn đong đưa,
Ru nỗi nhớ tình quê và tình cũ,
Biển ban ngày, biển vào trong giấc ngủ,
Ly cạn lại đầy biển vẫn mênh mông.
Ly biển của anh để ở trong phòng,
Bên cạnh anh, gần anh trong gang tấc,
Nhưng bờ vẫn xa, biển như vô tận,
Anh đi hoài không hết cuộc bể dâu.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Tháng 10, 2011)
HUẾ TRONG MƯA LỤT.
( Theo tin tức ngày 16 tháng 10- 2011 TP Huế đang ngập lụt)
Không hẹn, không chờ mưa gío vẫn đến,
Như bao lần làm cho Huế tang thương,
Mưa xuống từ trời, gío từ muôn phương,
Và những dòng sông dâng đầy nước lũ.
Mây mù trời. Đâu sông Hương núi Ngự?
Đâu con thuyền thơ thẩn một đêm trăng?
Cầu Tràng Tiền ướt át lạnh mưa giăng,
Cầu đưa ai về trong ngày mưa gío ??
Nước tràn sông Hương, ngập thành phố Huế,
Điện Thái Hòa bỗng hoang lạnh bơ vơ,
Ngập đường Bà Triệu, Chi Lăng, Nguyễn Du…..
Mưa ngập Ngã Sáu trung tâm thành phố.
Những nhà dân gần nhau mà cách trở,
Nước như sông cô lập chẳng bến bờ,
Cây cối ngả nghiêng, cành lá phất phơ,
Như vẫy gọi để tìm người quen biết.
Phố cổ Bạch Đằng, phố mênh mông nước,
Phố cổ Bao Vinh cũng ngập nước rồi,
Chợ Bao Vinh thuyền ai đậu chờ ai ?
Cầu Đông Ba đoàn xe nằm tránh lũ.
Chuyến xe lửa ở lại sân ga Huế,
Sân ga vắng người, chờ nước rút đi,
Hành khách nằm đây với nỗi nhớ nhà,
Lạnh bên ngoài, lạnh tâm hồn phố lạ.
Nước ngập đường ray, đất đường xụp lở,
Nước xoáy tròn, nước như thác đổ về,
Ở đường ray xã Hương Chữ, Hương Trà.
Nên đường sắt Huế tạm thời tê liệt.
Nước sông Hương ơi, thôi đừng ngập lụt,
Nước sông An Cựu đừng vào nhà dân,
Nước Đập Đá đừng chảy xiết lạnh lùng,
Trong cơn lụt bao người dân đau khổ.
Mong ngày mai nắng lại về thành phố,
Để o nghèo tất tả gánh hàng rong,
Để chuyến tàu ghé ga Huế sẽ đông,
Nếp sống Huế lại bình thường êm ả.
Nguyễn Thị Thanh Dương
( Oct. 20, 2011 )
No comments:
Post a Comment